Tù không án

Đặng Bích Phượng

7-5-2022

Đừng tưởng chỉ có ngày xưa mới có tù không án, bây giờ vẫn có, chỉ là dưới dạng khác.

Chỉ hai tháng nữa là tròn bốn năm kể từ khi Lê Anh Hùng bị bắt giam (Ngày 5/7/2018). Trong gần bốn năm qua, nhiều lần Lê Anh Hùng bị đưa đi giám định tâm thần. Sau đó, gia đình được thông báo bằng miệng, là đã có lệnh tạm đình chỉ điều tra vụ bắt và tạm giam Lê Anh Hùng, nhưng lại chuyển Lê Anh Hùng sang bệnh viện tâm thần, để “chữa bệnh” bắt buộc.

Lần đầu Lê Anh Hùng bị đưa đi giám định tâm thần (tháng 10/2018), Hùng đã tuyệt thực để phản đổi. Nhưng họ đã cho người đè ra, truyền thức ăn qua đường mũi, miệng đến chảy cả máu. Năm 2020, trong một lần từ chối uống thuốc, Lê Anh Hùng bị đánh và bị trói vào giường sắt để tiêm thuốc (tin từ RFA). Một bệnh nhân trong bệnh viện này, đã lén chụp được ảnh Lê Anh Hùng bị trói vào giường bệnh như trong ảnh dưới đây.

Lê Anh Hùng bị trói chân tay. Ảnh trên mạng

Khi tin tức và hình ảnh lọt ra ngoài, lập tức việc lục soát được tiến hành, và công an tịch thu tất cả điện thoại vốn bị cấm dùng trong bệnh viện. Tuy nhiên, nhờ vụ này, mà Lê Anh Hùng không bị đánh đập nữa. Như vậy, việc tuồn được thông tin ra ngoài, thực sự là cứu cánh cho người bên trong.

Cho đến nay, người duy nhất được thăm gặp Lê Anh Hùng là bà Niệm, mẹ đẻ của Lê Anh Hùng. Theo bà Niệm, khi gặp Hùng, chỉ được nhìn và nói chuyện qua kính chắn, có công an ngồi giám sát – không khác gì nhà tù. Có người được cho là khỏi bệnh, và ra viện, thông tin cho gia đình Lê Anh Hùng, rằng có người bên chính quyền gặp Hùng hỏi, nếu được về, có kiện tiếp không? Hùng bảo tôi không sai, nên về tôi vẫn tiếp tục kiện. Thế là Hùng tiếp tục bị giam trong bệnh viện tâm thần, cho đến tận bây giờ.

Sự nhân đạo giết người

Lê Anh Hùng bị cho là tâm thần, vì những lời nói có vẻ hoang tưởng của cậu ta. Tâm thần có nhiều thể loại, Lê Anh Hùng không thuộc diện phá phách, hành động điên khùng. Cậu ta từng dịch những cuốn sách khó nhằn, được nhiều người khen là giỏi chuyên môn. Lê Anh Hùng không khôn khéo, không biết lựa lời. Những lời nói “thật” của Lê Anh Hùng, có làm sứt được cọng lông nào của ai, mà phải giam cầm cậu ấy?

Việc điều trị tâm thần ngoài thuốc an thần ra, người bệnh phải được sống trong môi trường tự do, được người nhà, bạn bè yêu thương, chăm sóc, chứ không phải nhốt họ vào trong một không gian tù túng, và cưỡng ép uống/ tiêm thuốc. Thuốc an thần uống nhiều, thì thần kinh thép cũng thành bệnh, về lâu dài sẽ mất trí nhớ, sinh ra chứng run rẩy, mất cân bằng (tôi đã chứng kiến người nhà bị như vậy). Người cùng viện với Lê Anh Hùng, khi ra viện, có cho gia đình Hùng biết, Hùng đã bắt đầu sinh chứng ảo giác, luôn cảm thấy trần nhà đang sắp sập xuống người cậu ta.

Tôi đọc truyện, dựa trên những câu chuyện có thật, là có người bị đưa vào trại tâm thần vĩnh viễn, chỉ để chiếm đoạt tài sản. Bệnh viện cũng thông đồng với những kẻ bất nhân, nên người bị hại khó có đường thoát.

Ở bệnh viện tâm thần, người ta năm lần bảy lượt hứa với Lê Anh Hùng, là cậu ta sắp được về. Một số người đã được về thật, nhưng Lê Anh Hùng thì không. Và tôi e rằng bọn họ sẽ chỉ thả Lê Anh Hùng về nhà, khi cậu ta đã điên dại thực sự, chứ không tỉnh táo để còn tiếp tục đi kiện như cậu ta đã khẳng định.

Tôi thấy việc này quá độc ác. Không phải họ sợ viêc bị Lê Anh Hùng kiện, mà họ sợ cái gì đó hoàn toàn khác. Nếu chỉ là việc kiện, thì tôi đây cũng kiện chủ tịch UBND TP Hà Nội. Nhưng cách duy nhất mà họ làm, là mặc kệ – không xử, cho dù tôi có gửi hàng nghìn lá đơn thúc giục cũng thế. Người dân Thủ Thiêm còn khiếu kiện hơn 20 năm đó thôi?

Cho tới nay, không chỉ có Lê Anh Hùng bị chuyển từ tại tạm giam sang bệnh viện tân thần, để chữa bênh bắt buộc, mà còn có Nguyễn Trung Lĩnh và mới đây là Nguyễn Thúy Hạnh, gia đình chỉ được thông báo miệng, chứ không hề gửi cho họ văn bản nào về việc này. Họ luôn nói, khi nào khỏi bệnh, sẽ tái điều tra, xét xử.

Tôi e rằng Lê Anh Hùng, Nguyễn Trung Lĩnh, và Nguyễn Thúy Hạnh, sẽ chỉ được “thả” khi họ chỉ còn là “những cái xác không hồn” – nghe thì phũ phàng, nhưng tiếc là rất thực tế trong xã hội này.

Tôi viết những dòng này, bởi mới đây có người hỏi tôi về tình trạng của Lê Anh Hùng. Thật đáng buồn khi Lê Anh Hùng đã bị giam giữ gần 4 năm không xét xử, mà không có một ai đoán biết được tương lai của cậu ta sẽ ra sao? Cả Nguyễn Trung Lĩnh và Nguyễn Thúy Hạnh nữa.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Đang mùa kêu gọi hòa giải hòa hợp mà chị Đặng Bích Phượng lai đem những hình ảnh này ra làm gì ? May là có (rất) nhiều Việt Kiều quá yêu Đảng nên họ xem như đồ bỏ mấy thứ này .

    Thôi thì mọi người cứ mặc kệ mấy người bị đem ra làm xấu đi bộ mặt nhân quyền của Đảng . Tự họ chuốc lấy cái khổ vào thân, còn trách ai được . Cũng may là nhờ vậy mà Mỹ & EU ký tá lả các hiệp ước thương mại theo lời khuyên của Tiến sĩ Nguyễn Quang A . Phúc all y’all. Cứ No Fo Go thui .

    Theo các ts Lê Hồng Hiệp, Hà Hoàng Hợp & những người tương tự, chuyện này hổng có gì là lạ hết, thuộc loại biết rồi khổ lắm nói mãi . Tình hình thế giới không vì thế mà xấu đi, nếu xấu đi cũng vì những thứ khác, hổng phải vì mấy chuyện này . Tình hình Việt Nam cũng thế, Mỹ vẫn viện trợ và Việt Nam vẫn kiên trì con đường xã hội chủ nghĩa . No Star Where. Mọi việc vẫn tiếp diễn đúng quy trình .

    Mọi người nhớ lấy, ở Việt Nam không ai chống Cộng cả . Chống Cộng là vô học, là cực đoan . Chống Cộng là chống Cao Huy Thuần, mà Cao Huy Thuần chống độc tài, đang là thần tượng của (rất) nhiều trí thức trẻ aka nouveau idiot savants. Chống Cao Huy Thuần … Họa là điên & không biết phải trái là gì như ruồi muỗi, chớ hễ phân biệt được phải-trái aka hổng học được con cá sặc gì từ ts Nguyễn Quang A thì không bao giờ chống Cao Huy Thuần, aka chống Cộng, nhá . Người có lương tri chỉ chống cái thứ độc tài mà Cao Huy Thuần chống thui . And it aint Đảng các bác

  2. TBT
    Sợ thật, một dân tộc
    Hơn chín mươi triệu người
    Bất lực, để chúng nó
    Lừa một cú để đời.

    Chuyện không, nói thành có.
    Tăng giá hàng trăm lần,
    Rồi chỉ thị thần tốc
    Chọc vào mũi thằng dân.

    Mà một mũi chúng đớp
    Đến cả trăm nghìn đồng.
    Đúng lúc dân đang đói.
    Có đâu như thế không?

    Tột cùng của tàn nhẫn.
    Tột cùng của đau thương.
    Tột cùng sự đểu cáng
    Xứ cộng sản thiên đường.

    Không còn gì để nói.
    Thật đau cái đau này.
    Tài tình, sáng suốt thật.
    Địt mẹ bọn chúng mày.

    Đảng lãnh đạo tuyệt đối.
    Giờ ăn nói thế nào?
    Đề nghị đảng từ chức
    Và tạ tội đồng bào.

    Nguồn mạng

Leave a Reply to montaukmosquito Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây