Quan điểm của Hà Nội và dân chúng Việt Nam trong xung đột Do Thái – Palestine

  •  
  •  
  •  
  •  

Jackhammer Nguyễn

16-5-2021

Cuộc tấn công bằng tên lửa của Israel vào dải Gaza tuần qua, san phẳng 3 tòa nhà, giết chết nhiều người. Nguồn: AP Photo/ Khalil Hamra

Báo chí nhà nước Việt Nam đưa tin về cuộc xung đột Israel-Palestine trong tuần qua một cách chừng mực, hầu như không có bình luận, mà chỉ đưa tin. Về mặt ngoại giao Hà Nội cũng rất ít lên tiếng, chỉ có một tuyên bố quan ngại về bạo lực của ông Đặng Đình Quý, đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp quốc, đưa ra vào ngày 13/5/2021.

Nếu so thái độ này với những bài báo “lên án Israel”, ủng hộ phe Ả Rập hồi thập niên 1970-1980, có thể thấy sự khác nhau một trời một vực. Điểm lại những gì có liên quan của Việt Nam đến xung đột Do Thái – Ả Rập, có thể thấy sự phát triển rất thú vị.

***

Điều ít ai ngờ tới là, ông Hồ Chí Minh, người sáng lập ra nhà nước cộng sản Việt Nam và ông David Ben-Gurion, thủ tướng Israel đầu tiên kể từ khi nhà nước này được thành lập (1948), đã từng gặp gỡ nhau tại một khách sạn ở Paris năm 1946.

David Ben Gurion, Thủ tướng đầu tiên của Israel, là người mà ông Hồ Chí Minh rất thân thiện. Ảnh trên mạng

Vào thời điểm đó, ông Hồ đang ở Paris hội đàm với người Pháp về một giải pháp cho Đông Dương, còn ông Ben-Gurion đang bôn ba tìm cách phục quốc Do Thái (nhà nước Israel thành lập hai năm sau đó).

Năm 1966, ông Ben-Gurion tiết lộ với tờ Jewish Telegraphic Agency, rằng ông Hồ, sau khi nghe ông Ben-Gurion trình bày sơ lược các vấn đề của người Do Thái, đã đề nghị ông thành lập một chính phủ lưu vong ở… Hà Nội.

Nhưng ông Ben-Gurion đã từ chối lời đề nghị này. Tuy nhiên, tất cả tài liệu từ Hà Nội chưa bao giờ đề cập chuyện này.

Có thể đoán lý do vì sao ông Hồ đưa ra đề nghị đó, là vì chính phủ của ông đang đối diện với sức mạnh quân sự của người Pháp, trong tình hình chưa có quốc gia cộng sản nào công nhận, ông muốn kéo người nước ngoài vào Việt Nam càng nhiều càng tốt.

Sau một loạt toan tính duy trì hòa bình bất thành qua hiệp định sơ bộ ngày 6/3/1946, tạm ước ngày 14/9/1946, chiến tranh Đông Dương bùng nổ vào cuối năm 1946, chính phủ Hồ Chí Minh dọn ra chiến khu.

Trong chiến tranh lạnh và chiến tranh Việt Nam, Hà Nội định vị rõ ràng, đứng về phe Ả Rập chống Israel, lý do dễ hiểu là, Liên Xô, người bảo trợ cho Hà Nội, sau khi sử dụng con bài Israel không được (Liên Xô là quốc gia đầu tiên công nhận nhà nước Israel), bèn quay qua ủng hộ các nước Ả Rập, để dự phần vào vùng đất chiến lược Trung Đông.

Trong khoảng thời gian xảy ra cuộc chiến Trung Đông 1973, giữa người Ả Rập với người Israel, được gọi là Yom Kippur War, báo chí miền Nam Việt Nam có nói đến sự hiện diện của các sĩ quan pháo binh Việt Nam cộng sản từ Hà Nội, có mặt ở cao nguyên Golan, để làm cố vấn cho quân đội Syria, sử dụng đại bác mua từ Liên Xô. Sự đề cập này chưa bao giờ được các bên có liên quan chính thức công nhận.

Năm 1972, Israel công nhận chính phủ Việt Nam Cộng hòa, nhưng chưa có thời gian mở tòa đại sứ vì cuộc đình chiến theo hiệp định Paris không thành công, dẫn đến Sài Gòn sụp đổ vào năm 1975.

Israel và Việt Nam cộng sản chính thức thành lập quan hệ ngoại giao vào năm 1993, nhiều năm sau khi Việt Nam cải tổ kinh tế (năm 1986). Từ năm 1993, tại Hà Nội vừa có tòa đại sứ Israel, vừa có cơ quan đại diện của tổ chức PLO (Tổ chức Giải phóng Palestine). PLO có mặt ở Hà Nội từ năm 1976 (có đại sứ quán ở Hà Nội năm 1982), rất lâu trước khi Israel thiết lập quan hệ ngoại giao với Hà Nội.

Tại Israel, hiện nay vừa có một cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản, là thuyền nhân được các tàu biển Israel cứu sau năm 1975, vừa có một cộng đồng các du học sinh từ Việt Nam (chủ yếu học về nông nghiệp).

Quan hệ giữa Hà Nội với Israel có vẻ ngày càng nồng ấm hơn, các ngôn từ “ủng hộ chính nghĩa của Palestine”, ủng hộ các quốc gia Ả Rập có khuynh hướng chống phương Tây, chống chủ nghĩa “Xi-Ô-Nít” (Zionism, phục quốc Do Thái) giảm đi trông thấy.

Một nguồn tin tiết lộ với tôi rằng, khoảng giữa thập niên 1990, Bộ Ngoại giao Việt Nam than phiền, Bộ này phải chịu nhiều chi phí giúp đỡ cơ quan đại diện của PLO ở Hà Nội. Tuy nhiên, vào năm 2003, chính quyền Việt Nam vẫn tổ chức biểu tình chống cuộc tấn công của Mỹ vào Iraq.

Israel sau đó trở thành một nơi cung cấp vũ khí quan trọng cho Hà Nội, nhất là khi Việt Nam vẫn còn chịu cấm vận vũ khí của Mỹ (lệnh này dở bỏ vào năm 2016). Nổi tiếng nhất trong quan hệ quốc phòng Việt Nam – Israel là vụ Hà Nội mua hỏa tiễn Extra của Israel.

Một nguồn tin khác cho biết, Israel đóng vai trò trung gian để Việt Nam có thể tiếp cận các nguồn vũ khí quan trọng của Mỹ. Ngay cả khi lệnh cấm vận vũ khí được bãi bỏ, Hà Nội muốn mua vũ khí Mỹ qua những hợp đồng lớn cũng không phải là dễ dàng.

Đó là mối quan hệ giữa hai nước về mặt nhà nước. Còn dân chúng Việt Nam có thái độ ra sao về cuộc xung đột Do Thái – Palestine nói riêng, Do Thái – Ả Rập nói chung?

Trước năm 1975, Sài Gòn có rất nhiều sách nói về Do Thái, cũng như cuộc chiến Trung Đông, đa phần dành thiện cảm cho việc phục quốc Do Thái, ý chí của người Do Thái, dự thành đạt của sắc dân Do Thái trong thế giới phương Tây. Khuynh hướng này tiếp tục trỗi dậy trong dân chúng Việt Nam hiện nay, ít nhất là bộ phận cư dân đô thị quan tâm đến tình hình thế giới.

Người ta có khuynh hướng so sánh sự quật cường của người Do Thái chống lại kẻ địch đông hơn mình, với nước Việt Nam nhỏ bé chống lại nước lớn Trung Quốc. Theo quan sát của ông Nguyễn Thế Phương, một người nghiên cứu về quan hệ quốc tế từ Đức, thì những tranh cãi trên Facebook tiếng Việt có vẻ nghiêng hẳn về phía Israel, trong cuộc xung đột đẫm máu Do Thái – Palestine đang diễn ra.

Tuyên truyền chống Israel, cũng như thái độ gần đây ủng hộ Israel của tuyên giáo cộng sản khi cần để đạt được mục đích, có lẽ không có nhiều tác dụng, nhất là sau thời Việt Nam có internet. Nhiều người Việt Nam có thiện cảm với Israel hơn, nhất là sau bốn năm dưới thời Trump, những người dành tình cảm cho ông ta đã nghiêng hẳn về Israel, dù không có bao nhiêu người dân Việt Nam hiểu rõ ngọn nguồn cuộc xung đột Do Thái – Ả Rập kéo dài hàng trăm năm, thậm chí hàng ngàn năm qua.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Hai nghìn năm vong quốc … Israel rất xứng đáng để được tái lập đất nước , sau bề dày quá dài đó ,với quyết tâm “năm sau về Jerusalem ” ! ( trong lời chúc đầu mỗi năm) . ” Bài học Israel ” của Nguyễn Hiến Lê , một quyển sách có góc nhìn khách quan về vấn đề , đã chỉ ra rất rõ bản chất của tình hình Ả rập , Do Thái hơn cả ! Giống Việt nam , dù trước kẻ địch to gấp nhiều lần , nhưng ” châu chấu Israel ” luôn đá ngã cổ ” xe Ả rập ” to lớn , nhờ biết đoàn kết , trí thông minh , và tính siêng năng , cần mẫn (như dân miền trung nước mình) . Israel chính là bài học quý giá cho các nước ” nhỏ ” tham khảo về tinh thần dân tộc , ý chí quật cường , sự thông minh sáng tạo, nét linh hoạt chính trị để sinh tồn trong thế giới đầy rẫy sự phức tạp . Chỉ có điều , nên chăng , do Jerusalem là “đất thiêng ” của nhiều dân tộc , giáo phái …Vì vậy, không nên dành riêng đất nầy cho một bên nào ,nếu không muốn bất ổn ở đấy kéo dài . Cảm ơn !

  2. Nếu Dân tộc Do Thái là một cộng đồng tầm thường, cù bơ cù bất, thế sự đưa đẩy tập hợp lại được dưới bàn tay nhân đạo của LHQ, và tồn tại được nhờ lòng thương hại và rộng lượng bố thí của quốc tế phương Tây, thì bây giờ nó đã bị khối Ả rập đập cho tan nát, lại chạy tỵ nạn, lại lang thang rồi!

    Nhờ ý chí quật cường siêu hạng và trí thông minh vượt bật, tí hon Israel đã làm các khổng lồ dầu mỏ phải xanh mặt vì sợ, đỏ mặt vì tức giận hận thù.

    Nói về thông minh, trí tuệ Dân tộc Do Thái là một thần thoại:
    * các giải Nobel đã qua được hơn một thế kỷ; tỉ lệ số người Do Thái chiếm lĩnh các giải Nobel trong các lĩnh vực như sau:
    – Hoá học: 32 người, chiếm tỷ lệ 21% tổng số những khôi nguyên Nobel của toàn thế giới,
    trong khi dân số Israel chỉ 9.352.900 người theo thống kê mới nhất 2021, tức tỷ lệ là 9 triệu 352/7 tỷ 674 triệu (thốg kê 2019 trên toàn thế giới)
    – Kinh tế: 28 người, chiếm tỷ lệ 42% thế giới
    – Văn chương: 13 người, chiếm tỷ lệ 12%
    – Vật lý: 49 người, chiếm tỷ lệ 27%
    – Hoà bình: 9 người, chiếm tỷ lệ 8%.

    * giải toán học Fields thì các nhà toán học trẻ người Do Thái đựoc giải chiếm 27% thế giới. Giải thành tựu trọn đời trong Toán học, họ chiếm tới 55%!
    Nhà bác học lừng danh thế giới Albert Einstein cũng là một người Do Thái có quốc tịch Mỹ khi chạy qua đây tị nạn Đức quốc xã.
    Với trí tuệ như thế, Israel lại không thể giành sức làm nên chuyện lớn như Mỹ, mà chỉ lo tồn tại giữa kẻ thù bao la luôn kết bè đánh phá, kể cả những thằng to đầu như Iran, Thổ nhĩ kỳ, Ai cập…
    Vì thế nó chỉ giành nguồn lực ưu tiên cho quân sự hoá toàn dân, và luôn phải báo động tên lửa của kẻ thù!

    * CSVN nổi tiếng ăn xổi ở thì, và thấy đại ca hô thì hô, ngồi thì ngồi…chẳng có gì lạ để mổ xẻ mất công.
    Ngày xưa, thời Yasser Arafat còn quấn khăn rằn trên đầu lãnh đạo dân Palestine đấu tranh chống Israel và cứ thua mãi; khiêng người chết đi nằm vạ mãi…thì Tàu lợi dụng tranh thủ dân Ả rập, Hồi giáo Trung đông, nên to tiếng ủng hộ. VN cũng gân cổ ủng hộ…theo; chuyện nhân tình thế thái bình thường.
    Arafat chết, Hamas tiếp tục sự nghiệp chống Do thái.
    VN hục hặc với TQ về biển Đông, lân la chơi với Mỹ, nên không hứng hô theo thầy nữa, rồi lại lân la chơi với Israel để học mót chiến lược quân sự hoá của danh tướng một mắt Moshe Dayan, cũng là để rị mọ mua vũ khí của Israel, quên đứt dân Palestine “bị áp bức”.
    Vụ nầy 2 năm rõ mười thế mà cũng có những cái nhìn châm chọc

    Thông cảm cho số phận nhỏ nhoi nầy đi, dù nó có võ và giỏi đủ thứ, kể cả đánh lộn!

    • Việt cộng mà đi “học mót” ông chột mắt à? Hay nhỉ! Đê đi đánh nhau ở sa mạc à?

      Thôi khùng vừa thôi HuePhan ơi, vừa cuồng chữ vừa khùng nữa. Nguy quá!

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây