Những cao vọng từ một tân Thủ tướng đa mưu

  •  
  •  
  •  
  •  

Trần Khải Minh

4-4-2021

“Đa mưu” có lẽ là một căn tính nổi trội ở Phạm Minh Chính, người sẽ ngồi vào ghế Thủ tướng CHXHCN Việt Nam vào ngày 5/4 tới đây, mặc dầu có một số ý kiến phản đối từ các bô lão trong Đảng.

Kể từ khi “sếp” trực tiếp của Chính là tướng công an Hoàng Ngọc Nhất bị phế truất năm 2002, quá trình tiến thân từ một anh thư ký Văn phòng để trở thành một Thủ tướng Phạm Minh Chính chỉ vỏn vẹn có 19 năm.

Chừng ấy thời gian lăn lộn trong chính trường Ba Đình – từ việc cóp nhặt tin tức hàng ngày để bẩm báo, cho đến khi đứng đầu chính phủ – là cả một sự lao tâm, khổ tứ nhiều khi vượt quá sức tưởng tượng. Nói tướng tình báo Phạm Minh Chính “đa mưu” là đánh giá cả quá trình ấy.

Cải cách hay độc tài?

Dư luận trong và ngoài Việt Nam đều ghi nhận, trong Ban bí thư, trừ ông Trọng ra, không ai kết nối với Trung Quốc tốt bằng ông Chính. Đáng ngạc nhiên hơn, Phạm Minh Chính lại có thể từ Ban bí thư nhảy ngang qua Chính phủ, đánh bại 2 ứng viên nặng ký là Trương Hòa Bình và Vương Đình Huệ. Nhảy trái tuyến mà đánh bại 2 kẻ đi đúng tuyến thì ắt phải ủ mưu và được trợ lực rất lớn.

Các nhà viết sử tương lai sẽ kiểm chứng và nhận diện xem ai đã “chống lưng” cho Phạm Minh Chính? Là trong đảng hay từ ngoại bang? Thật sự đó là những câu hỏi mà vào thời điểm hiện nay khó có câu trả lời thỏa đáng. Tình hình thời sự nóng bỏng của Việt Nam giờ này chưa phải là lúc “trà dư tửu hậu” để bàn sâu câu chuyện theo hướng ấy.

Điều dư luận trong nước cũng như quốc tế quan tâm hiện nay, đó là Phạm Minh Chính sẽ là nhà cải cách hay một chính khách độc tài? Nghị trình thời gian tới đây của vị tân Thủ tướng này sẽ bao gồm những ưu tiên nào? Dự đoán trong nội bộ cho thấy, ông Chính sẽ không “nổ” như ông Phúc. Ông Chính sẽ có 5 Phó Thủ tướng giúp việc và một dàn Bộ trưởng để chia sẻ trách nhiệm.

Nhưng chưa rõ tân Thủ tướng có dám bỏ qua những công việc sự vụ để lo chuyện lớn trong thiên hạ? Không biết ông Chính có bớt xuất hiện trên truyền thông, dành thời gian cùng bộ hạ tính chuyện đại sự? Và một câu hỏi tế nhị hơn đang được dư luận đặt ra: Liệu tân Thủ tướng có dừng lại ở ghế “Tể tướng” hay ông có tham vọng trở thành một “Hoàng đế” như Tập Cận Bình bên Tàu?

Cái ghế Tổng bí thư (TBT)

Câu hỏi nhiều hơn câu trả lời là đương nhiên đối với một chính khách không xa lạ trên chính trường nước Việt, nhưng lại vẫn còn nhiều phần bí hiểm và nguy hiểm như con người Phạm Minh Chính.

Nói bí hiểm và nguy hiểm là vì, chưa biết tới đây ông Chính sẽ dừng chân ở “nhà ga” nào? Nếu tham vọng của ông chỉ đơn thuần là quyền lực kinh tế, thì ông sẽ thi thố năng lực trên cương vị Thủ tướng thời hội nhập sâu rộng. Mà đã là kinh tế tức là thị trường, không còn mấy làn ranh tư bản hay cộng sản, dù chỉ là trên danh nghĩa.

Nhưng nếu ông Chính chỉ chọn ghế Thủ tướng như một giai đoạn chuyển tiếp để đạt được tham vọng cao hơn về quyền lực chính trị, thì đương nhiên ông sẽ hướng tới cái ghế TBT. Không gian tư duy và hành động lúc này sẽ không chỉ là vấn đề thị trường, ở đây sẽ là xu hướng ngả theo Mỹ hay Trung Quốc, tức là chọn giữa dân chủ hay độc tài? Định hướng phát triển của đất nước sẽ được thiết kế theo các giá trị phổ quát hay đi theo mô thức toàn trị?

Trước mắt, ưu tiên của mọi ưu tiên đối với ông Chính có thể là tái cấu trúc lại tương quan quyền lực của “Bộ Tứ”. Việc tái cấu trúc này không chỉ phục vụ cho khung khổ vận hành nhánh “hành pháp” do ông cầm chịch, mà còn hướng đến một tình huống tuy không bất định những vẫn chứa nhiều ẩn số. Đó là liệu trong một tương lai không xa, Bộ Chính trị sẽ đồng thuận ai là “ứng viên” cho chiếc ghế Tổng bí thư (TBT)?

Tính toán thay Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng khi dư âm Đại hội 13 “vô tiền khoáng hậu” vẫn còn đó, dễ bị khép vào tội “khi quân”. Nhưng với tướng tình báo Phạm Minh Chính, lo xa chuyện ấy như một đòi hỏi nghiệp vụ thì lại phải được coi là hợp lý.

Bởi vì có nhiều chỉ dấu cho thấy, “ngai vàng” của Nguyễn Phú Trọng nhìn bề ngoài tưởng vững như bàn thạch, thậm chí trông như “vô đối”, nhưng trên thực tế không hẳn là như vậy. Chiếc ghế TBT của ông Trọng đang bộc lộ nhiều điểm yếu. Có khiếm khuyết lộ diện khá rõ, nhưng nhiều cái lại tiềm ẩn. Trong đó dễ thấy nhất là vấn đề sức khoẻ.

Trạng thái sức khoẻ của TBT hiện là điều cực kỳ tế nhị và gây bức xúc đối với cả những người ủng hộ lẫn phản đối ông. Đối với các “fan” của ông, người ta thảng thốt hỏi nhau: chẳng may TBT “về trời” bất chợt, Đảng sẽ thế nào? Đất nước sẽ ra sao? Ai sẽ là người “đốt lò” tiếp?…

Đối với những người phản đối TBT, người ta càng phẫn uất: Gần cả trăm triệu con dân nước Việt phải làm đàn cừu dưới cái gậy chăn dắt của một ông già từng đột quỵ, lên bục phải có người dìu? Thà ông ngồi hẳn vào chiếc xe lăn, di chuyển như Tổng thống Franklin D. Roosevelt thì đi một nhẽ.

Túng nên đành phải tính

Nếu hướng tới chiếc ghế TBT, tân Thủ tướng chắc chắn phải tính đến lá phiếu quan trọng nhất từ Bắc Kinh. Mà để giành được lá phiếu ấy, thì kế hoạch “Ba đặc khu” bị gián đoạn lâu nay cần được kích hoạt trở lại. Không phải ngẫu nhiên mà tại Hội nghị trực tuyến sáng 28/3 quán triệt Nghị quyết Đại hội 13, ông Chính kêu gọi phải “có cơ chế bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm…”

Hẳn nhiên, ông Chính thừa thông minh để đẩy câu chuyện “Ba đặc khu” cho ông Phúc độc diễn, khi cũng tại Hội nghị trên, Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi cần “tiếp tục nghiên cứu Luật đặc khu”. Trước đây, chính Phúc từng chỉ thị phải đối thoại, phải lắng nghe và tiếp thu ý kiến của quần chúng, của các nhà cách mạng lão thành, của các tầng lớp tri thức trong và ngoài nước về Luật đặc khu.

Vấn đề “khai thác chung” với Trung Quốc trong những vùng EEZ của Việt Nam trên Biển Đông chắc chắn cũng nằm trong nghị trình ưu tiên của tân Thủ tướng. Những ai từng biết ông Chính khi còn làm Tổng Cục phó tình báo Bộ Công an, dưới thời Nguyễn Tấn Dũng thì đều rõ quan điểm của Chính: Với Trung Quốc, ta chỉ có cách cùng bạn “khai thác chung” mới yên ổn.

Chẳng thế mà mới đây Chủ tịch nước, TBT Nguyễn Phú Trọng buộc phải tiết lộ khi tự kiểm điểm nhiệm kỳ Chủ tịch nước của mình, ông đã không thể cho công khai những “sự cố” xảy ra trên Biển Đông, vì vấn đề tế nhị. Truyền thông nhà nước trích lời ông Trọng đọc báo cáo tổng kết nhiệm kỳ từ 2016 đến 2021 trước Quốc hội hôm 24/3, cho biết:

“Có những việc không thể nói công khai, nhưng có những thời điểm, có những sự cố xảy ra ở Biển Đông xử lý thế nào, phía tây của chúng ta thế nào, phía tây nam thế nào, quan hệ với nước bạn thế nào. Có những cái xử lý phải nói rất thật với các đồng chí là hết sức tế nhị, hết sức khôn khéo nhưng cả hệ thống chúng ta làm rất tốt”.

Cũng vì lẽ trên nên giờ đây, Trung Nam Hải có thể cảnh giác. COVID-19 gần như đang lật trái và xới tung cả thế giới lên. Cạnh tranh toàn diện Trung – Mỹ đang trên bờ vực của xung đột. Chưa biết tới đây sẽ là chiến tranh Nóng hay Lạnh. Đúng như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp từng viết: “Sẽ đến lúc nền chính trị thế giới giống như món nộm suồng sã, khái niệm thanh khiết ở đấy vô nghĩa”.

Và không thể để Việt Nam chập chững. Phải chống lưng cho một “bàn tay sắt” khác để đưa “đứa con hoang đàng” trở về “đất mẹ” như lời của Uỷ viên Bộ Chính trị ĐCSTQ Dương Khiết Trì hiệu triệu năm 2014. Giờ đây là thời cơ để tân Thủ tướng đẩy mạnh hơn nữa 15 thoả thuận giữa ĐCSTQ và ĐCSVN ký từ hồi tháng 1/2017.

Dùng quốc khố tham gia BRI

“Sáng kiến Vành đai và Con đường” (BRI) là phép thử tiếp theo để Trung Quốc thẩm định “vận mệnh tương quan” giữa Bắc Kinh và Hà Nội. Phạm Minh Chính sẽ có một sứ mệnh “vinh quang” là hướng dẫn dư luận trong vấn đề tham gia BRI của Trung Quốc. Theo người tiền nhiệm Nguyễn Xuân Phúc, Luật ba đặc khu trước đây thất bại là do dân chưa hiểu (?!)

Không rõ, Phạm Minh Chính rồi đây sẽ dùng dùi cui, nhà tù hay biện pháp mị dân nào khác trong vấn đề tiếp tục dùng ngân khố quốc gia hay đi vay tiền của nước ngoài để thúc đẩy BRI ở Việt Nam.

Gần đây, người dân trong nước mới được biết, Việt Nam là quốc gia xếp thứ hai về nhận vốn đầu tư từ BRI (Chỉ sau Pakistan), với tổng số tiền đầu tư năm 2020 là 2 tỉ 460 triệu USD cho hai dự án Điện mặt trời Dầu Tiếng và Điện than Nam Định 1, với số vốn là 2 tỉ 16 triệu USD do Trung Quốc chủ đầu tư.

Trong khi đó các công ty thuộc các nước phát triển ngày càng chối bỏ các dự án điện than vì vấn đề ô nhiễm môi trường và tàn phá sức khoẻ người dân. Hơn ai hết, ông Chính biết rất rõ, tập đoàn Mitsubishi của Nhật đã tuyên bố rút khỏi dự án điện than ở tỉnh Bình Thuận. Trung Quốc, ngược lại, vẫn hăng hái thúc đẩy các dự án loại này.

Được biết, Phạm Minh Chính vốn từng dính rất sâu với 3X (Nguyễn Tấn Dũng), từ Trung ương khoá 12. Hồi ở Quảng Ninh, suýt nữa ông Chính thuyết phục được cả “ngôi vua tập thể” lái Quảng Ninh theo mô hình Thẩm Quyến qua cái gọi là “Đặc khu kinh tế Vân Đồn”, nếu không vấp phải làn sóng phản đối từ dân chúng cả nước.

Phạm Minh Chính cũng bị tai tiếng là “đại ca”, vì từng cùng hội cùng thuyền với Nhàn “AIC”, Thái Minh “Ba Vàng”… nhưng chiến dịch “đốt lò” của Nguyễn Phú Trọng không hề đụng chạm gì đến các “sân sau” ấy của Chính.

Đúng như Bác sĩ Nguyễn Duy Hướng, từ Nghệ An tố cáo “đốt lò” chỉ là hành

động loè dân, đánh bóng cá nhân, kiếm cớ để “nhốt quyền lực” vào cái lồng riêng của TBT. Trong bối cảnh ấy, ông Trọng đành chấp nhận để Phạm Minh Chính cùng Vương Đình Huệ vào “Bộ Tứ” nhằm cân bằng giữa các phe phái.

Riêng ông Chính được nhà báo Huy Đức tôn vinh là nhân vật của năm. FB Đỗ Ngà dự đoán ông Chính có thể trở thành một Putin của Việt Nam. Nhưng FB Phan Thái Bình không ngần ngại gọi Chính là “kẻ gian hùng” khi mượn lò của ông Trọng, nhân danh Trưởng ban Tổ chức Trung ương đã ném vào đấy tất cả những ai từng là đối thủ nặng kí của mình (điển hình là kỷ luật một loạt tướng Công an).

Dự đoán về việc “trỗi dậy” của tân Thủ tướng, giới phân tích chính trị cho rằng, ông Chính sẽ là người phất “ngọn cờ đầu” của Đảng trên nhiều địa hạt, ngoại trừ tiếp tục sứ mệnh cái lò khét tiếng của ông Trọng. Bởi vì, dọn bãi đáp để với cao hơn, ông Chính sẽ không vội gây thù chuốc oán trong nội bộ.

Vĩ thanh

Chưa rõ TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ thuyết phục Bộ Chính trị thế nào về người kế nhiệm, nếu một khi sức khoẻ không cho phép quản trị tiếp bộ máy. Việc thiếu ứng cử viên “hoàn hảo” là điều thuận cho ông Chính. Hầu hết các ứng cử viên nổi bật đều có khiếm khuyết nhất định và việc lựa chọn một trong số họ đòi hỏi phải đảo lộn các quy tắc kế thừa.

Với một số hiện tượng qua phân tích trên, có cơ sở để tin rằng, tham vọng của Phạm Minh Chính sẽ không dừng lại ở vai trò Thủ tướng Chính phủ. Việc ông Chính rồi đây sẽ leo tới tột đỉnh quyền lực của ĐCSVN là một khả năng thực tế. Và một khi ông Chính đạt được cao vọng ấy, mô hình phát triển của Việt Nam sẽ “trôi” về đâu? Nếu độc tài thông minh hết thời thì sẽ chọn độc tài kiểu gì?

Trên hướng ngược lại, nếu ông Trọng vẫn duy trì được thế “bao sân” như trước Đại hội thì liệu công cuộc “tái cấu trúc” quyền lực “Bộ Tứ” của ông Chính có vượt qua được cửa ải của TBT Nguyễn Phú Trọng hay không là việc cần tiếp tục theo dõi. Chưa nói Phạm Minh Chính cũng không thể coi thường nhánh lập pháp hiện nay do tân Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ nắm.

Sự trỗi dậy của các tướng lĩnh do tân Bộ trưởng Quốc phòng Phan Văn Giang dẫn dắt cũng là hiện tượng mới. Con đường binh nghiệp của tướng Giang có thể tạo ra tình thế cân bằng và đối trọng đáng nể hay không đối với các toan tính của tân Thủ tướng trong bang giao với Thiên triều là ẩn số lớn. Chắc chắn vai trò của quân đội rồi đây sẽ khác xa thời Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng.

Cuối cùng, bài học lớn nhất đối với các nhà cầm quyền mọi thời đại là lòng dân. Con dân nước Việt hết sức nhậy cảm và quyết liệt bày tỏ sự phẫn nộ đối với mọi thế lực rắp tâm hy sinh quyền lợi quốc gia, phản bội lợi ích dân tộc.

Việc các sử gia dán nhãn “nhuận Hồ, nguỵ Mạc” (đặt 2 triều đại này ra ngoài lề của chính sử) đủ nói lên tính nghiêm khắc và công minh của lịch sử. Trong khi ấy, nếu giành được nhiều võ công, người dân sẵn sàng “thanh lý” khiếm khuyết cho các tập đoàn thống trị, nếu các tập đoàn ấy không làm nhục quốc thể.

_____

Tham khảo:

Việt Nam bầu chính phủ mới: Có phải càng sớm càng tốt? (24/3/2021): http://nghiencuuquocte.org/2021/03/24/viet-nam-bau-chinh-phu-moi-co-phai-cang-som-cang-tot/

Phạm Minh Chính – Nhân tố bất thường sau Đại hội 13 (8/2/2021): http://www.viet-studies.net/kinhte/PMChinh_NhanToBatThuong_TB.html

PGS.TS Phạm Minh Chính – Dấu ấn từ Bí thư đổi mới đến chính khách “đa nghệ” (01/01/2021): https://osf.io/preprints/nu8bd/

The Rise and Rise of Nguyen Phu Trong (26/2/2021): https://thediplomat.com/2021/02/the-rise-and-rise-of-nguyen-phu-trong/

The Final Victory of Nguyen Phu Trong (5/3/2021): https://thediplomat.com/2021/03/the-final-victory-of-nguyen-phu-trong/

Sau khi đăng bài chỉ trích ông Trọng, Bác sĩ Nguyễn Duy Hướng bị bắt (24/3/2021): https://www.voatiengviet.com/a/sau-khi-dang-bai-chi-trich-ong-trong-bac-si-nguyen-van-huong-bi-bat/5826541.html

Bình Luận từ Facebook

9 BÌNH LUẬN


  1. Từ ấy Hương xưa Chiến tranh Lạnh lần Đầu : Mặt trận Ngoại giao vừa mở màn Trận tuyến Mới !
    ************************

    https://www.youtube.com/watch?v=nfGkJAX2WUc&t=189s
    US-China meeting breaks into tense confrontation on camera

    Chiến tranh Lạnh Đầu : Thế giới Tự do – Khối Cộng
    Nay giữa Thời Buốt giá Chú Chệt-Chú Sam
    Khẩu chiến Mỹ-Tàu vừa diễn ra Vùng băng lạnh Mỹ :
    Mặt trận Ngoại giao giữa đàm phán mới mở màn !
    Siêu cường đang Hòa đàm Hiệp ước trừ bị vũ khí
    Trung lập hóa quốc gia tiền tuyến giảm thương tang
    Tây độc Trump đọc diễn văn “China ! China!..” uất hận
    Bao mặt trận công nghệ kinh tế văn hóa … vừa khai màn !
    Chiến lược ngoại giao Cờ Tây-Cờ Vây: Trò chơi Lý thuyết
    Tìm Tiêu điểm Cân bằng – cực đại cực tiểu : điểm uốn giao hoan
    Khủng hoảng Nguyên tử Vịnh Cuba đôi bờ Hỏa ngục-Vực thẳm
    Giờ Tây Thái Bình Dương : Biển Đông HAY Eo biển Đài Loan ?

    https://www.youtube.com/watch?v=6g9PyujOetQ
    Le retour de la Guerre Froide ?

    Bệnh kinh niên trầm kha Tây phương sợ đối đầu sợ chết !
    Bên miệng Hố thẳm Chiến tranh Nguyên tử Cố đô Berlin
    Ác bệnh cũng là Ác mộng nếu Hòa bình không nhờ Sức mạnh
    Phương Tây ơi ! Hỡi đừng ngây thơ trước Đại Hán gian tham !
    Trung Quốc Xã giờ mọi thứ tàn ác chúng sẵn sàng làm
    Như ‘Bất chiến tự nhiên thành’ cố ý xổng chuồng siêu vi Vũ Hán
    Khởi chiến ngay chơ đừng mất Thời gian chuẩn bị Chiến tranh
    Chính là sớm lo Hoà Bình tiết kiệm hàng trăm triệu Xương máu
    Hoa Thịnh Đốn cùng Luân Đôn với Ba Lê rút ngắn Thời gian ….

    BILLIONS OF HONEST PEOPLE = TỶ LƯƠNG DÂN

  2. nhà thơ làm kinh tế
    công an/mật vụ/tình báo làm kinh tế!?
    Người có kinh nghiệm làm kinh tế nhưng éo được tầu cộng xét duyệt, phải làm việc ngoài chuyên môn!?

  3. Nếu như những tin đồn đều đúng sự thật, việc Nguyễn Xuân Phúc chơi tay đôi và hạ knock out Trần Quốc Vượng cũng là thật. Phạm Minh Chính hay Vương Đình Huệ vẫn là đệ của Nguyễn Phú Trọng nhưng chưa phải đối thủ của Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng mặc dầu rất muốn, NPT vẫn không thể loại NXP ra khỏi thế đeo bám chức tổng bí thư. Hiện tại chủ tịch nước là vị trí số 2 chỉ trên nguyên tắc, uy lực sẽ mờ nhạt dần theo năm tháng . Khóa 14 NPT vẫn là siêu quyền lực, vì thế nếu ông ta đứt bóng, càng sớm thì NXP càng có lợi thế, còn không, một khi Huệ và Chính đã tăng thêm bản lĩnh, cuộc đua tam mã sẽ rất khốc liệt, lúc đó “toang” là một khả năng rất cao.

  4. Về mọi phán đoán thì dù sắc sảo tới đâu thì chỉ thành chân lý khi sự việc đã được chứng minh. Ở đây dân Việt bình thường rất ớn và bực mình, khi các chính khách chính trị Việt Nam là ẩn số bí ẩn, chả biết chương trình hành động, ý tưởng, ý định “phục vụ dân, phục vụ đất nước” của họ là gì – tóm lại dân mang tiếng là ÔNG CHỦ, nhưng KHÔNG CÓ QUYỀN BIẾT, và đó là NGHỊCH CẢNH ĐÁNG BUỒN LỚN NHẤT PHẢI ĐƯỢC THAY ĐỔI Ở VIỆT NAM!

  5. “Mưu” có mà Đức không có, thì dân tộc Vn này ngày càng dấn sâu vào con đường làm nô lệ cho lũ tầu cộng.
    “Mưu” có mà Đức không có, thì những Người dân yêu nước Việt nam sẽ bị “chu di cửu tộc” để lũ “đại nghịch bất đạo” sinh sôi nảy nở, tàn phá đất nước …. !
    Mưu mà Đức không có, thì việc cướp của, giết Người dân, “hèn với giặc, tàn độc với dân” sẽ dần trở thành bình thường của lũ độc tài!
    Phạm Minh Chính có quá khứ như thế nào và kinh nghiệm trên lĩnh vực làm kinh tế ra sao để dẫn đến quyết định đặt hắn vào chiếc ghế “thủ tướng”???

  6. Sân khấu này là của Phạm minh Chính.
    Duy nhất có 1 người trong tứ trụ không bị miễn nhiệm và cũng không được bầu, đó là Bạch tuộc ma vương.
    Có 16 đại biểu không đồng ý miễn nhiệm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng 2/4/2021, 16 người này có thể cho rằng đây là việc rỗi hơi thậm chí rất ngớ ngẩn, 16 người này cũng có thể là những con nhang hâm tỷ độ, sùng bái lãnh tụ vô điều kiện.
    Xét đến trường hợp bi đát nhất xảy ra nếu có trên 50% đại biểu không đồng ý miễn nhiệm CTN thì làm sao?
    1/QH và đảng làm trò cười cho thiên hạ.
    2/Phúc coi như về làm người tử tế.
    3/Bỏ phiếu…phúc thẩm.
    Phương án 3 là khả thi.

  7. Bài nhận định hay. Qua đó có thể thấy rằng Trọng xé điều lệ đảng là một điều tất yếu, dọn đường để Chính vào, Trọng nghỉ đương nhiên Chính không có con đường tiến cử, con bài Bắc Kinh thâm hậu nhưng những quân bài Việt Cọng mới đáng mặt lưu manh dao thớt, một BCT và cả một TW đảng mang xác hồn Trung Việt.
    Bài này có gốc từ RFA hay Tiếng Dân,

Leave a Reply to Ton Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây