Bài phát biểu trong buổi lễ nhậm chức của Tổng thống Joe Biden

  • 78
  •  
  •  
  •  

Trúc Lam, chuyển ngữ

20-1-2021

Lời giới thiệu: Ông Joe Biden mong muốn nước Mỹ đoàn kết. Trong bài diễn văn nhậm chức hôm nay sau khi ông tuyên thệ nhậm chức tổng thống thứ 46, ông đã nhắc gần chục lần cụm từ “đoàn kết”. Đây là bản dịch bài phát biểu của ông.

***

Thẩm phán Roberts, Phó Tổng thống Harris, Chủ tịch Hạ viện Pelosi, lãnh đạo Schumer và McConnell, Phó Tổng thống Pence, các vị khách quý và các đồng bào Mỹ của tôi, đây là ngày của nước Mỹ.

Đây là ngày của nền dân chủ. Một ngày của lịch sử và hy vọng, của đổi mới và quyết tâm thông qua một cuộc thử thách gắt gao qua các thời đại. Nước Mỹ đã bị thử thách một lần nữa và nước Mỹ đã vượt qua thử thách. Hôm nay, chúng ta ăn mừng chiến thắng không phải của một ứng cử viên, mà còn có một lý do khác, đó là chiến thắng của nền dân chủ. Con người, ý chí của con người, đã được lắng nghe và ý chí của con người đã được lưu ý.

Chúng ta đã học lại một lần nữa rằng, nền dân chủ rất quý giá. Nền dân chủ thật mong manh. Vào giờ này, các bạn của tôi, nền dân chủ đã thắng.

Kể từ bây giờ, trên mảnh đất linh thiêng này, nơi mà chỉ vài ngày trước, bạo lực đã tìm cách làm rung chuyển nền tảng của Điện Capitol. Chúng ta đến với nhau như một quốc gia, dưới quyền của Chúa, không thể phân chia để thực hiện chuyển giao quyền lực một cách hòa bình, như chúng ta đã làm hơn hai thế kỷ qua.

Khi chúng ta nhìn về phía trước theo cách độc đáo của Mỹ: Không ngừng nghỉ, táo bạo, lạc quan và đặt tầm nhìn vào đất nước mà chúng ta có thể biến nó thành và chúng ta phải biến nó thành như thế nào.

Tôi cảm ơn những người tiền nhiệm của cả hai đảng đã có mặt ở đây hôm nay. Tôi cảm ơn họ từ tận đáy lòng mình. Và tôi biết, tôi biết sự kiên cường của Hiến pháp và sức mạnh, sức mạnh của dân tộc chúng ta. Cũng như Tổng thống Carter, là người mà tôi đã nói chuyện đêm qua, là người không thể đến với chúng ta hôm nay, nhưng là người mà chúng ta tôn vinh vì cuộc đời phục vụ của ông ấy.

Tôi vừa thực hiện lời thề thiêng liêng. Mỗi người trong số những người yêu nước đã thề. Lời tuyên thệ đầu tiên của George Washington. Nhưng câu chuyện của nước Mỹ không phụ thuộc vào bất kỳ ai trong chúng ta, không phụ thuộc vào một số người trong chúng ta, mà phụ thuộc vào tất cả chúng ta, phục thuộc vào những người tìm kiếm một sự kết hợp hoàn hảo hơn.

Đây là một đất nước tuyệt vời. Chúng ta là những người tốt. Và qua nhiều thế kỷ, trải qua bão tố và xung đột, trong hòa bình và chiến tranh, chúng ta đã đi qua. Nhưng chúng ta vẫn còn phải đi xa. Chúng ta sẽ tiến về phía trước với tốc độ và sự khẩn trương, vì chúng ta còn nhiều việc phải làm trong mùa đông nguy hiểm này và nhiều sự kiện quan trọng có thể xảy ra, nhiều điều cần sửa chữa, nhiều thứ cần khôi phục, nhiều vết thương cần chữa lành, nhiều việc cần xây dựng và nhiều thứ cần đạt được.

Rất ít người trong lịch sử đất nước chúng ta trải qua nhiều thử thách hoặc nhìn thấy thời điểm thách thức hoặc khó khăn hơn thời điểm mà chúng ta đang gặp phải hiện nay. Loại virus từng xuất hiện trong thế kỷ này, âm thầm rình rập đất nước. Nó đã cướp đi nhiều sinh mạng trong một năm mà nước Mỹ đã mất tất cả trong Thế chiến thứ Hai. Hàng triệu việc làm đã bị mất. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Một tiếng kêu cho công lý chủng tộc, khoảng bốn trăm năm trong quá trình thực hiện đã khuấy đảo chúng ta. Giấc mơ về công lý cho tất cả mọi người sẽ không còn bị trì hoãn lâu hơn nữa.

Tiếng kêu cho sự sống còn đến từ chính hành tinh, một tiếng kêu không thể tuyệt vọng hơn hay rõ ràng hơn. Và bây giờ là sự trỗi dậy của chủ nghĩa cực đoan chính trị, da trắng thượng đảng, chủ nghĩa khủng bố trong nước mà chúng ta phải đương đầu và chúng ta sẽ đánh bại.

Để vượt qua những thách thức này, để phục hồi tâm hồn và bảo đảm tương lai của nước Mỹ, cần nhiều hơn những lời nói. Nó đòi hỏi những thứ khó nắm bắt nhất trong một nền dân chủ: Đoàn kết, đoàn kết.

Vào một tháng Giêng khác, trong ngày đầu năm mới, năm 1863, Abraham Lincoln đã ký Tuyên bố Giải phóng [Nô lệ]. Khi đặt bút lên giấy, tổng thống nói, tôi xin trích dẫn như sau, “nếu tên tôi đi vào lịch sử, nó sẽ dành cho hành động này. Và cả tâm hồn tôi cũng ở trong đó”.

Toàn bộ tâm hồn tôi đã ở trong đó ngày hôm nay. Vào ngày hôm nay của tháng Giêng này, cả tâm hồn tôi hướng về điều này: Đưa nước Mỹ xích lại gần nhau, người dân đoàn kết, đất nước đoàn kết. Và tôi yêu cầu mọi người Mỹ cùng tham gia với tôi vì mục tiêu này.

Đoàn kết để chống lại những kẻ thù mà chúng ta phải đối mặt: Sự giận dữ, phẫn uất, hận thù, cực đoan, vô luật pháp, bạo lực, bệnh tật, thất nghiệp và vô vọng. Với sự đoàn kết, chúng ta có thể làm được những điều lớn lao, những điều quan trọng. Chúng ta có thể đúng trong những điều sai. Chúng ta có thể giúp mọi người làm những công việc tốt. Chúng ta có thể dạy con mình trong những trường học an toàn. Chúng ta có thể vượt qua loại virus chết người. Chúng ta có thể được thưởng, phần thưởng cho công việc và xây dựng lại tầng lớp trung lưu và bảo đảm việc chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người. Chúng ta có thể mang lại công lý chủng tộc và chúng ta có thể đưa nước Mỹ một lần nữa trở thành lực lượng hàng đầu vì lợi ích trên thế giới.

Tôi biết, nói về sự đoàn kết trong những ngày này có thể nghe giống như một chuyện viển vông. Tôi biết những thế lực chia rẽ chúng ta rất thâm hiểm và chúng có thật, nhưng tôi cũng biết những thế lực đó không phải mới mẽ gì. Lịch sử của chúng ta là một cuộc đấu tranh liên tục giữa lý tưởng của người Mỹ mà tất cả chúng ta sinh ra đều bình đẳng và một thực tế tồi tệ, khắc nghiệt mà chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, chủ nghĩa cho rằng người địa phương trội hơn người nhập cư, nỗi sợ hãi, ma quỷ từ lâu đã xé nát chúng ta. Trận chiến diễn ra từ lâu và chiến thắng không bao giờ được bảo đảm.

Qua nội chiến, Đại suy thoái, chiến tranh thế giới, 11/9, qua đấu tranh, hy sinh và thất bại, cái thiện đã luôn chiến thắng. Trong mỗi khoảnh khắc này, có đủ người của chúng ta đến bên nhau để đưa tất cả chúng ta tiến về phía trước. Và chúng ta có thể làm điều đó ngay bây giờ. Lịch sử, đức tin và lý trí chỉ ra con đường, con đường của sự đoàn kết. Chúng ta không thể coi nhau là đối thủ, mà là hàng xóm của nhau. Chúng ta có thể đối xử với nhau bằng phẩm giá và sự tôn trọng. Chúng ta có thể hợp lực, ngừng la hét và hạ cơn tức giận. Vì không có sự đoàn kết, thì sẽ không có hòa bình, mà chỉ có cay đắng và giận dữ. Không có tiến triển, mà chỉ có sự phẫn nộ kiệt quệ. Không có đất nước, mà chỉ có tình trạng hỗn loạn.

Đây là thời điểm lịch sử của khủng hoảng và thử thách. Và đoàn kết là con đường phía trước. Và chúng ta phải đáp ứng thời điểm này với tư cách là Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ. Nếu chúng ta làm được điều đó, tôi bảo đảm với các bạn rằng chúng ta sẽ không thất bại. Chúng ta chưa từng thất bại ở Mỹ khi chúng ta cùng nhau hành động.

Và vì vậy hôm nay, tại thời điểm này, tất cả chúng ta hãy bắt đầu làm lại từ đầu. Hãy bắt đầu lắng nghe nhau một lần nữa. Nghe nhau, thấy nhau, thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau. Chính trị không cần phải là một ngọn lửa hoành hành, phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó. Mọi bất đồng không nhất thiết phải là nguyên nhân của một cuộc chiến tổng lực. Và chúng ta phải từ chối nền văn hóa mà trong đó sự thật bị thao túng và thậm chí được tạo ra.

Đồng bào Mỹ của tôi, chúng ta phải khác hơn thế. Nước Mỹ phải tốt hơn thế. Và tôi tin rằng nước Mỹ tốt hơn thế này rất nhiều. Hãy nhìn xung quanh, ở đây chúng ta đứng trong bóng tối của mái vòm Capitol, như đã nói trước, nó được hoàn thành trong lúc Nội chiến, khi chính liên minh thật sự bị treo lơ lửng trong thế cân bằng. Tuy nhiên, chúng ta đã chịu đựng và chúng ta đã chiến thắng.

Chúng ta đứng tại đây, nhìn ra great mall, nơi Tiến sĩ [Martin Luther] King nói về ước mơ của mình. Chúng ta đang đứng tại đây, nơi mà 108 năm trước, trong một buổi lễ nhậm chức khác, hàng ngàn người biểu tình đã cố ngăn chặn những người phụ nữ dũng cảm tuần hành, đòi quyền bầu cử. Và hôm nay chúng ta đánh dấu lễ tuyên thệ của người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ được bầu vào chức vụ của quốc gia: Phó Tổng thống Kamala Harris. Đừng nói với tôi mọi thứ không thể thay đổi.

Ở đây, chúng ta đứng đối diện với Potomac từ Nghĩa trang Arlington, nơi những anh hùng đã cống hiến hết mình, cuối cùng đã yên nghỉ trong hòa bình vĩnh cửu. Và chúng ta đứng đây chỉ vài ngày sau khi một đám đông bạo loạn nghĩ rằng họ có thể dùng bạo lực để dập tắt ý chí người dân, ngăn chặn công việc của nền dân chủ chúng ta, để đuổi chúng ta ra khỏi mảnh đất thiêng liêng này.

Nó đã không xảy ra. Nó sẽ không bao giờ xảy ra. Không phải hôm nay, không phải ngày mai, không bao giờ. Không bao giờ.

Đối với tất cả những người đã ủng hộ chiến dịch của chúng tôi, tôi rất khiêm tốn trước niềm tin mà các bạn đã đặt vào chúng tôi. Với tất cả những ai đã không ủng hộ chúng tôi, hãy để tôi nói điều này. Hãy nghe tôi nói khi chúng ta tiến về phía trước. Hãy đánh giá tôi và trái tim tôi. Nếu các bạn vẫn không đồng ý, thì hãy cứ như vậy. Đó là dân chủ. Đó là nước Mỹ. Quyền bất đồng chính kiến một cách ôn hòa, là lan can của nước cộng hòa của chúng ta, có lẽ là sức mạnh lớn nhất của đất nước này.

Tuy nhiên, hãy nghe tôi nói rõ: Bất đồng không được dẫn đến bất hòa. Và tôi cam kết điều này với các bạn, tôi sẽ là tổng thống của tất cả người Mỹ. Tất cả người Mỹ. Và tôi hứa với các bạn rằng tôi sẽ chiến đấu hết mình cho những người đã không ủng hộ tôi, cũng như những người đã ủng hộ.

Nhiều thế kỷ trước, Thánh Augustinô, một vị thánh trong nhà thờ của tôi, đã viết cho mọi người rằng, vô số được xác định bởi những điểm chung trong tình yêu của họ. Những điểm chung mà chúng ta, những người Mỹ yêu thích, xác định chúng ta là người Mỹ, đó là gì? Tôi nghĩ chúng ta biết. Đó là cơ hội, an toàn, tự do, nhân phẩm, tôn trọng, danh dự và đúng vậy, sự thật.

Những tuần và những tháng gần đây đã dạy cho chúng ta một bài học đau đớn. Có sự thật và có những lời nói dối, những lời nói dối được nói ra vì quyền lực và quyền lợi. Và mỗi chúng ta đều có bổn phận và trách nhiệm, với tư cách là công dân, là người Mỹ, và đặc biệt với tư cách là những nhà lãnh đạo, những nhà lãnh đạo đã cam kết tôn trọng Hiến pháp và bảo vệ đất nước của chúng ta, bảo vệ sự thật và đánh bại sự dối trá.

Tôi hiểu rằng, nhiều đồng bào Mỹ của tôi nhìn về tương lai với sự sợ hãi và run sợ. Tôi hiểu họ lo lắng về công việc của mình. Tôi hiểu, giống như bố tôi, họ nằm trên giường ban đêm, nhìn chăm chăm lên trần nhà rồi tự hỏi, liệu tôi có thể giữ được bảo hiểm (nguyên văn: Sự chăm sóc sức khỏe) của mình không? Tôi có thể trả tiền nhà của mình được không? Nghĩ về gia đình của họ, nghĩ về những gì xảy ra sắp tới. Tôi hứa với các bạn, tôi hiểu điều đó.

Nhưng câu trả lời là không nên hướng vào trong, rút ​​lui vào các phe phái cạnh tranh, không tin tưởng những người không giống các bạn hoặc tôn thờ cách các bạn làm, hoặc không nhận tin tức của họ từ những nguồn giống của các bạn. Chúng ta phải chấm dứt cuộc chiến không văn minh này, giữa đỏ và xanh, nông thôn với thành thị, bảo thủ với tự do.

Chúng ta có thể làm được điều này nếu chúng ta mở rộng tâm hồn thay vì để trái tim mình chai cứng. Nếu chúng ta thể hiện một chút khoan dung và khiêm tốn, và nếu chúng ta sẵn sàng đứng vào vị trí của người khác, như mẹ tôi nói, chỉ trong giây lát, hãy đứng vào vị trí của họ, bởi vì đây là điều về cuộc sống. Không có gì giải thích cho số phận nào mà các bạn sẽ đối phó. Có những ngày, các bạn cần sự giúp đỡ. Có những ngày khác khi chúng tôi kêu gọi giúp một tay. Đó là cách nó phải như vậy. Đó là những gì chúng ta làm cho nhau. Và nếu chúng ta làm được như vậy, đất nước của chúng ta sẽ mạnh hơn, thịnh vượng hơn, sẵn sàng hơn cho tương lai. Và chúng ta vẫn có thể không đồng ý với nhau.

Hỡi những đồng bào Mỹ của tôi, công việc trước mắt, chúng ta sẽ cần nhau. Chúng ta cần tất cả sức mạnh để vượt qua mùa đông đen tối này. Chúng ta đang bước vào thời kỳ khó khăn nhất và nguy hiểm nhất của virus. Chúng ta phải gạt chính trị sang một bên và cuối cùng đối mặt với đại dịch này với tư cách là Một quốc gia. Một quốc gia.

Và tôi hứa với các bạn điều này, như Kinh Thánh nói: “Khóc có thể kéo dài trong một đêm, nhưng niềm vui sẽ đến vào buổi sáng“. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua điều này. Cùng nhau.

Này các bạn, tất cả các đồng nghiệp của tôi mà tôi từng phục vụ trong Hạ viện và Thượng viện, chúng ta đều hiểu thế giới đang theo dõi, dõi theo tất cả chúng ta hôm nay. Cho nên, đây là thông điệp của tôi dành cho những người bên ngoài biên giới của chúng ta. Nước Mỹ đã trải qua thử thách và chúng tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn nhờ điều đó. Chúng tôi sẽ sửa lại [sai lầm với] các liên minh của mình và cùng tham gia với thế giới một lần nữa. Không phải để đáp ứng những thách thức của ngày hôm qua, mà là những thách thức của ngày hôm nay và ngày mai. Và chúng tôi sẽ dẫn đầu, không chỉ bằng tấm gương về sức mạnh của chúng tôi, mà bằng sức mạnh của tấm gương của chúng tôi.

Chúng tôi sẽ là một đối tác mạnh mẽ và đáng tin cậy vì hòa bình, tiến bộ và an ninh. Các bạn đều biết, chúng tôi đã trải qua rất nhiều sự cố trên đất nước này. Và hành động đầu tiên của tôi với tư cách là tổng thống, tôi muốn đề nghị các bạn tham gia cùng tôi trong giây phút cầu nguyện thầm lặng, để tưởng nhớ tất cả những người mà chúng ta đã mất trong năm qua vì đại dịch. Bốn trăm ngàn đồng bào Mỹ, những người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, con trai, con gái, bạn bè, hàng xóm và những người cùng làm việc chung. Chúng ta sẽ vinh danh họ bằng cách trở thành những con người và đất nước mà chúng ta biết rằng chúng ta có thể biến đất nước trở thành như vậy. Vì vậy, tôi yêu cầu các bạn, hãy nói một lời cầu nguyện thầm lặng cho những người đã mất mạng, những người bị bỏ lại phía sau và cho đất nước của chúng ta.

Amen.

Hỡi đồng bào, đây là thời gian thử thách. Chúng ta phải đối mặt với một cuộc tấn công vào nền dân chủ và tấn công vào sự thật của chúng ta, một loại virus hoành hành, sự bất bình đẳng ngày càng tăng, sự nhức nhối của nạn phân biệt chủng tộc có hệ thống, khủng hoảng khí hậu, vai trò của Mỹ trên thế giới. Bất kỳ điều nào trong số những điều này xảy ra, cũng đủ để thách thức chúng ta nhất. Nhưng thực tế là, chúng ta phải đối mặt với tất cả những điều đó cùng một lúc, thể hiện đất nước này với một trong những trách nhiệm lớn nhất mà chúng ta có. Bây giờ chúng ta sẽ được thử thách. Chúng ta sẽ đi lên? Tất cả chúng ta? Đã đến lúc cần phải táo bạo, vì còn rất nhiều việc phải làm. Và điều này là chắc chắn, tôi hứa với các bạn, chúng ta sẽ bị đánh giá, các bạn và tôi, bằng cách chúng ta giải quyết những cuộc khủng hoảng qua các công đoạn của thời đại chúng ta.

Câu hỏi được đặt ra là, liệu chúng ta có vươn lên được trong dịp này không. Liệu chúng ta có làm chủ được giờ phút hiếm hoi và khó khăn này? Liệu chúng ta có đáp ứng các nghĩa vụ của mình và đi vào một thế giới mới và tốt đẹp hơn cho con cái chúng ta không? Tôi tin rằng chúng ta phải làm điều đó. Tôi chắc rằng các bạn cũng sẽ làm điều đó. Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm được. Và khi chúng ta làm như vậy, chúng ta sẽ viết tiếp một chương tuyệt vời trong lịch sử của Hiệp Chúng quốc Hoa Kỳ. Câu chuyện của người Mỹ. Một câu chuyện có thể giống như một bài hát có ý nghĩa rất lớn đối với tôi. Nó được gọi là quốc ca Mỹ. Có một câu nổi bật, ít ra là đối với tôi, nó giống như thế này:

Công việc và lời cầu nguyện của một thế kỷ đã đưa chúng ta đến hôm nay.

Di sản của chúng ta sẽ là gì? Con cái của chúng ta sẽ nói gì?

Hãy cho tôi biết trong trái tim tôi khi những ngày của tôi đã qua.

Nước Mỹ, nước Mỹ, tôi đã cống hiến hết mình cho bạn.

Hãy thêm vào nữa. Chúng ta hãy thêm công việc và lời cầu nguyện của chính mình vào câu chuyện đang diễn ra trên quốc gia vĩ đại của chúng ta. Nếu chúng ta làm điều này, thì khi những ngày của chúng ta trôi qua, con cái của chúng ta và các cháu nội ngoại của chúng ta sẽ nói về chúng ta rằng: Ông cha ta đã cống hiến hết mình, họ đã làm bổn phận của họ, họ đã hàn gắn một mảnh đất bị tan vỡ.

Hỡi những đồng bào Mỹ của tôi, tôi khép lại ngày mà tôi bắt đầu, bằng một lời thề thiêng liêng trước Chúa và tất cả các bạn. Tôi tặng các bạn lời của tôi, tôi sẽ luôn luôn bình đẳng với các bạn. Tôi sẽ bảo vệ Hiến pháp. Tôi sẽ bảo vệ nền dân chủ của chúng ta. Tôi sẽ bảo vệ nước Mỹ và tôi sẽ cống hiến cho tất cả, tất cả các bạn. Giữ mọi thứ tôi làm để phục vụ các bạn, không nghĩ đến quyền lực, mà là khả năng, không phải lợi ích cá nhân, mà là lợi ích công chúng. Và chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một câu chuyện của người Mỹ về niềm hy vọng, không sợ hãi. Đoàn kết, không chia rẽ. Ánh sáng, không phải bóng tối. Một câu chuyện về sự đúng đắn và phẩm giá, tình yêu và sự hàn gắn, sự vĩ đại và tốt đẹp. Có thể đây là câu chuyện dẫn dắt chúng ta. Câu chuyện truyền cảm hứng cho chúng ta và câu chuyện kể về những thời đại chưa đến mà chúng ta đã đáp lại tiếng gọi của lịch sử. Chúng ta đã gặp nhau vào thời điểm này. Dân chủ và hy vọng, sự thật và công lý đã không chết trong sự theo dõi của chúng ta, mà nó vẫn phát triển mạnh mẽ. Nước Mỹ bảo đảm sự tự do ở trong nước và một lần nữa đứng như một ngọn hải đăng cho thế giới. Đó là những gì chúng ta nợ tiền nhân của chúng ta, nợ những người khác và nợ các thế hệ kế tiếp.

Vì vậy, với mục đích và quyết tâm, chúng ta chuyển sang những nhiệm vụ của thời đại chúng ta. Vững vàng bởi đức tin, được thúc đẩy bởi niềm tin, cống hiến cho nhau và cho đất nước mà chúng ta yêu thương bằng cả trái tim.

Xin Chúa phù hộ cho nước Mỹ và xin Chúa bảo vệ binh sĩ của chúng ta. Cảm ơn nước Mỹ.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Joe Biden dẫn lời Kinh Thánh: “Khóc có thể kéo dài trong một đêm, nhưng niềm vui sẽ đến vào buổi sáng“.
    Không hứa hẹn tràng giang và kết tội quá khứ hồ đồ như diễn văn nhậm chức của Trump.
    Diễn văn của Trump như giọng trùm cọng sản, đừng nghe và hãy nhìn thật kỹ.
    Nhưng đó là chuyện của nước Mỹ và bàn tay của Chúa Trời

  2. Không biết ông TT mới J. Biden của Mỹ mất bao nhiêu thời gian để xử lý đống rác của ông Trump. Ông TT Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc mất 5 năm mà chưa xử lý xong đống phân của 3X và Nông mất nết để lại

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây