Đau đớn, tủi thân quá

  •  
  •  
  •  
  •  

Vũ Kim Hạnh

6-10-2020

Hãy đọc những dòng tin lạnh lùng này: Văn phòng Tỉnh ủy Tuyên Quang yêu cầu đặt 428 bộ trang phục cho đại biểu Đại Hội Đảng với tổng giá là 2,5 tỷ đồng, phải là chất liệu Cashmera của Italy, còn nguyên phụ liệu: Cúc áo, khóa quần, chỉ may thì phải nhập của Đức và chất liệu vải lót phải của Nhật.

Không kém cạnh, Hà Tĩnh dự chi hơn 2 tỷ đồng mua 700 chiếc cặp Trung Quốc tặng đại biểu dự đại hội đảng bộ tỉnh (tính ra: 500 cái cặp có mã 1168 và 200 cái có mã 1166 đều xuất xứ Trung Quốc). Và Hà Tĩnh đã làm đủ thủ tục gọi thầu, đã có đơn vị trúng thầu với giá mỗi chiếc cặp da 2,9 triệu đồng.

Đó mới chỉ là mấy “cây kim trong bọc” lòi ra tình cờ liên quan chi phí cho Đại hội Đảng các tỉnh. 63 tỉnh thành, với cái đà này, làm sao giảm được nỗi tủi thân của… HÀNG VIỆT đây?

Liệu Tỉnh ủy Tuyên Quang có biết là công ty An Phước-Pierre Cardin đã mở nhà máy và bán sản phẩm trực tiếp ở Đức không, để mà “hạ cố” sử dụng hàng Việt cũng đang được bán ở Đức?

Đại Hội Đảng là nơi bàn chuyện quan trọng dẫn đường phát triển cho dân cho nước, nên đại biểu phải có quần áo xịn, có cặp tốt là phải rồi. Nhưng hỡi ôi, thật đau khi các đại hội Đảng không hề dành cho các công ty Việt Nam chút “xơ múi” nào. Tôi phải dừng lại nỗi niềm đau khổ khi kêu lên, khi nghĩ tới hơn chục năm Bộ Chính Trị vận động “Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt” mà lúc này, mùa Đại Hội Đảng, khi tổ chức các Đại hội, nơi thể hiện ý chí, tinh hoa lãnh đạo của Đảng mình, các ngài tổ chức cứ khăng khăng phải xài hàng ngoại mới xứng đáng với Đại Hội, mới “thuận” với thị hiếu đại biểu?

Khi đi vận động cho hàng Việt, các nhà tuyên giáo thường nói: Dùng hàng Việt là bảo vệ việc làm cho người lao động, là ủng hộ xây dựng, bồi đắp nền tảng nền kinh tế nước nhà. Tôi cũng hăng say “tuyên truyền” vậy, gào lên hoặc thủ thỉ bằng mọi cách thuyết phục các bạn trẻ, lớp người tiêu dùng tương lai, hãy ủng hộ hàng Việt, với hi vọng, người trưởng thành, nhất là cán bộ của Đảng thì hiểu sâu rồi và luôn thực hành điều Đảng đang chú tâm vận động, để nêu gương, dẫn dắt dân thường, nhất là lớp thanh niên.

Vậy mà… vậy mà. Các bạn trẻ nghe thuyết phục “Ưu tiên dùng hàng Việt” trước thực tế đang diễn ra lạnh lùng thế này, thì các bạn ấy có nghĩ là tôi ngây ngô hay dối trá, lừa gạt không vậy trời?

Cách đây 2 hôm, tôi than thở về gói tín dụng 16 ngàn tỷ đồng, suốt sáu tháng không chi được đồng nào giúp cho người lao động làm việc trong các doanh nghiệp Việt đang lao đao vì Covid 19. Có một chủ doanh nghiệp bình luận “Oxy cứ treo trên cao quá”, và vì vậy, doanh nghiệp cứ tự do tắt thở dưới mặt đất.

Giờ thì thực tế đã giải thích và chứng minh rồi nhé. Hàng Việt cứ đợi đấy, nho xanh lắm.

Bình Luận từ Facebook

7 BÌNH LUẬN

  1. Đọc đoạn: „Đại Hội Đảng là nơi bàn chuyện quan trọng dẫn đường phát triển cho dân cho nước, nên đại biểu phải có quần áo xịn, có cặp tốt là phải rồi.“ tôi hiểu tác giả chúng tỏ không nắm được tình hình các đại hội đảng các nước tiến bộ, pháp quyền trên thế giới, vì theo tác giả đảng nào trên thế giới có tiền để làm điều này (mua đồ đắt tiền), nếu không phải chỉ ở nước đảng nằm trong hệ thống cầm quyền (song trùng lãnh đạo) và nghiễm nhiên sử dụng ngân sách mà chính quyền có thấy vô lý cũng không dám nói.

  2. Một phụ nữ tàn tật,
    Ở Hiệp Hòa, Bắc Giang,
    Chết không giấy chứng tử,
    Không được mượn xe tang.

    Bà tàn tật từ bé,
    Không chồng con, gia đình.
    Còn nuôi hai em nhỏ
    Cũng tàn tật như mình.

    Thế mà rồi khi chết,
    Người phụ nữ đáng thương,
    Do nợ một triệu bảy,
    Không được chết bình thường.

    Một triệu bảy thuế phí –
    Tiền an ninh quốc phòng,
    Tiền đền ơn đáp nghĩa,
    Tiền làm mương, be đồng.

    Tiền ủng hộ khuyến học,
    Tiền văn nghệ, hội xuân,
    Tiền đồng bào bão lụt,
    Tiền thuế đất, vân vân.

    Chừng ấy khoản thuế phí
    Đè nặng lên vai bà,
    Một phụ nữ tàn tật,
    Ở Bắc Giang, Hiệp Hòa.

    Và bà đã ngã khuỵu
    Dưới gánh nặng nợ nần.
    Chết, không trả được nợ,
    Nên chính quyền của dân

    Không cho loa thông báo,
    Không cho mượn xe tang,
    Không cho khai chứng tử.
    Như xưa, phạt vạ làng.

    THẦY TBT

  3. Dân không thể, thưa bác,
    Tin chính quyền hiện nay,
    Khi tham nhũng, lãng phí
    Luôn diễn ra hàng ngày.

    Mà ở mức độ khủng,
    Mọi cấp và mọi nơi.
    Người của bác cả đấy.
    Đau không nói nên lời.

    ……

    Dân không tin cả đảng,
    Vì tư cách đảng viên
    Phải nói là rất thấp,
    Chỉ còn đảng còn tiền.

    Bao nhiêu quả đấm thép,
    Chỉ đốt tiền của dân.
    Mà dân đang đói khổ,
    Thậm chí không đủ ăn.

    Dân muốn tin lắm lắm.
    Nhưng phải tin thế nào?
    Tin cái gì? bác biết.
    Khỏi nhắc lại vì sao.

    Tôi đang khóc, bác ạ,
    Mà đã khóc nhiều lần.
    Khóc và rất lo lắng
    Cho đất nước, cho dân.

    THẦY TBT

  4. Khuyên bạn nên tham gia khóa học của Tiieen sư cha Thẩm Dương hay Tiên sư bố thằng Phạm thành Long , chiên da kinh tế đảng nước đảng.
    Cả một bầy Lợn đua nhau theo học

  5. Câu chuyện này khiến lòng tôi nhẹ nhõm thanh thản hơn: Số là trước kia khi còn bé tôi thường mang bệnh sỹ trong người, cho nên hay mè nheo mẹ tôi phải sắm sửa cho tôi những bộ cánh thật oách khoe mẽ với cánh bạn đồng lứa. Cũng vì bố tôi bỏ lại hai mẹ con đi biền biệt nên bao nhiêu tình thương mẹ tôi dành hết cho tôi. Bà bác hàng xóm thấy tôi hay mè nheo quá quắt nên mắng tôi: Thằng ranh này mày không biết nghĩ mà thương mẹ hay sao, mẹ mày quần quật một nắng hai sương đến sụm cả háng chăm nom cho mày, mà sao mày vô ơn đến thế, còn đòi hỏi này nọ. Tôi nể và sợ bác nên sau đó tiệt hẳn chuyện mè nheo. Giờ đây sau bao năm đến sát ngày hết kiếp người tôi vẫn còn băn khoăn ăn năn chuyện cũ. Bây giờ té ra còn có những thằng trẻ ranh to xác, vô ơn với mẹ còn hơn cả tôi ngày xưa, hỏi sao tôi lại không vui cho được

  6. Quê Hương
    ***********

    Quê Hương chút khói lam chiều
    Quê Hương thương nhớ cô liêu vọng về
    Quê Hương tiếng địch sơn khê
    Quê Hương hương cốm tóc thề ngang vai
    Quê Hương quyện góc hình hài
    Quê Hương dậy sóng mây dài Hàn Giang
    Quê Hương đồng vọng mơ màng
    Quê Hương Bố Hạ mênh mang thiên đàng
    Quê Hương nhớ Cửa Ô sang
    Quê Hương phất phới cờ vàng quân ca
    Quê Hương đò xế quái tà
    Quê Hương Đà Nẵng chiều xa cõi người
    Quê Hương châu thổ xanh tươi
    Quê Hương lưu vực nụ cười Cửu Long
    Quê Hương sương khói tình trong
    Quê Hương chiều xuống đáy lòng Sông Hương
    Quê Hương Vỹ Dạ vô thường
    Quê Hương tiếng gọi kiều nương Cần Giờ
    Quê Hương mắt biếc Cần Thơ
    Quê Hương khói sóng lững lờ Kiên Giang
    Quê Hương cố quận giữa đàng
    Quê Hương vỡ lệ tình tang đàn bầu
    Quê Hương ly biệt mưa ngâu
    Quê Hương theo cánh mây sầu về quê
    Quê Hương tiếng sáo diều mê
    Quê Hương vẫn giữ lời thề sắt son
    Quê Hương vương vấn lòng con
    Quê Hương suối ngọt sông tròn biển xa
    Quê Hương che khuất chiều tà
    Quê Hương nhung nhớ lòng ta bồi hồi
    Quê Hương ngàn dặm xa xôi
    Quê Hương nay đã thật rồi xa quê
    Quê Hương miền cát trắng về
    Nha Trang Hòn Đợi vuốt ve Hòn Chồng
    Quê Hương núi Vọng Phu trông
    Quê Hương cánh nhạn cánh hồng vút bay
    Quê Hương có lũy tre gầy
    Quê Hương có bác giữ xây cầy bừa
    Quê Hương bát ngát làng xưa
    Quê Hương trầm xuống trăng vừa đang lên
    Quê Hương bom lửa vang rền
    Quê Hương dạ khúc tháp đền hồn quê
    Quê Hương mùa gặt lúa về
    Quê Hương xuân vũ giọt mê giọt mòng
    Quê Hương thơm ngát đêm trong
    Quê Hương đưa nhịp nỗi lòng thơ ngây
    Quê Hương chỗi nhịp giã chày
    Quê Hương vang mãi khoan hay khoan hò
    Quê Hương qua bắc Mỹ Tho
    Quê Hương chút gió gọi đò sang sông
    Quê Hương Yên Phụ Sông Hồng
    Quê Hương chút nắng Sài Gòn năm xưa
    Quê Hương Tô Thị tiếng mưa
    Quê Hương áo lụa duyên thừa Hà Đông
    Quê Hương Seine một dòng sông
    Paris muôn thuở bóng hồng Quê Hương
    Quê Hương ánh sáng Quê Hương
    Paris rộng lượng phi thường bao dung
    Paris đổ bến ngàn trùng
    Quê Hương xin chọn tình chung thủy này
    Quê Hương chớm gió heo may
    Mùa Thu đã chết bên này Sông Seine
    Bên kia Hồ Tháp hương sen
    Bên bồi bên lở nỗi lòng Paris
    Vĩnh Long thôn nhạn hồng di
    Sóc Trăng kinh lạch (dậy) xuân thì Cà Mâu
    Quê Hương một góc trời sâu
    Quê Hương tranh mái đượm mầu khói lam

    L’Île de Ré 02 tháng 5 năm 2002
    Nguyễn Hữu Viện

  7. Đ.M. lũ khỉ tiến hóa thành người, sau đó từ người trở về làm khỉ, CS nhổ những bãi nước bọt để rồi sau đó hàng chục năm sau sử dụng lại và khen ngon.
    Đau đớn và tủi thân, có chăng là đồng tiền nào cũng của dân. Chỉ có loài CS khốn nạn mới như vậy.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây