Ăn chay nhưng tâm ma và có tính đảng

  •  
  •  
  •  
  •  

Bùi Văn Thuận

1-9-2020

Năm 2014, tôi có gần năm làm giúp bà chị họ ở Bù Gia Mập, Bình Phước. Chị ấy nhận thầu căng tin của bệnh viện Nhân Ái. Ở đây, lần đầu tôi chứng kiến chuyện “ăn chay” nhưng mang “tâm đảng”. Nó độc địa hơn tâm ma trong truyền thuyết và văn hóa Á Đông.

Bệnh viện Nhân Ái là nơi trú thân cuối cùng của những bệnh nhân AIDS. Bệnh nhân rất đông, được quy tụ từ nhiều tỉnh thành phía Nam, nhưng đông nhất là đến từ Hồ Chí Minh.

Chế độ ăn của những người bệnh chờ chết, gầy gò, đen đúa và khắc khổ ở Nhân Ái là nỗi ám ảnh với tôi suốt cả năm sau đó. Bữa cơm của bệnh nhân, thức ăn thông thường nhất là thịt heo vụn, mỡ lẫn hạch ở nọng cổ con heo (nói chung là những thứ mà người mổ heo bỏ đi không bán được). Những thứ đó được băm nát ra để nấu lên thành món “thịt băm” cho bệnh nhân. Rau cũng là rau ế, héo và loại thải ngoài chợ. Lâu lâu có cá thì cũng là loại đầu thừa đuôi thẹo, đồ bỏ đi.

Căng tin của chị tôi không phục vụ bệnh nhân, chỉ phục vụ y bác sĩ, gồm hàng trăm cán bộ công nhân viên trong bệnh viện. Để thầu được cái căng tin đó, vợ chồng bà chị phải cung phụng cho lãnh đạo đủ thứ. Giám đốc cần ăn gà rừng, cần ăn rắn, ăn thịt thú rừng, ăn lợn rừng, ăn cá đặc sản sông Bé… anh chị đều phải tất tả phục vụ. Hàng tháng, lễ tết đều phải quà cáp, lại quả cho Giám đốc và kế toán trưởng bệnh viện.

Tay kế toán trưởng bệnh viện tên Hải, người Thanh Hóa. Tay này là điển hình của nịnh hót, thượng đội hạ đạp. Giám đốc bệnh viện một tuần ăn chay 1,2 ngày, Hải cũng bắt chước ăn chay theo. Mà khi ăn chay, Hải đích thân xuống căng tin chỗ bà chị chỉ đạo nấu món chay, tự hắn nêm nếm gia vị cho vừa miệng giám đốc.

Sẽ không có gì chê trách chuyện “chúng nó” ăn chay nếu không có chuyện “2 thằng” giám đốc và kế toán trưởng la liếm không chừa một thứ gì. Ai xin vào làm y tá, làm bác sĩ trong bệnh viện đều phải có giá vài trăm triệu. Tiền ăn của bệnh nhân, vốn được các tổ chức quốc tế và hội từ thiện cho không hề ít, rất nhiều tiền. (Thời điểm tôi ở đó năm 2014, bữa ăn bệnh nhân AIDS được chúng kê đâu đó 70 nghìn/ngày).

Mỗi khi bệnh viện có tiệc, căng tin bà chị thường xin khoảng 20 bệnh nhân khỏe mạnh lên giúp việc. Họ xếp bàn ghế, chuẩn bị chén bát, ly cốc, nhặt rau… Bệnh nhân rất thích lên căng tin giúp việc bởi 2 lý do: 1. Họ thoát khỏi cảnh tù túng trong các dãy nhà cách ly (y hệt nhà tù); 2. Khi lên căng tin giúp việc, sau khi tiệc tàn, bệnh nhân có thể xin toàn bộ đồ ăn thừa mang về các khu chia nhau để “cải thiện”.

Mỗi khi tiệc của cán bộ công nhân viên tàn, nhìn những bệnh nhân đen đúa gầy gò đi gom đồ ăn trên bàn là tôi không dám nhìn. Càng không dám nhìn khi họ tập trung ăn đồ ăn thừa đó ở góc khu căng tin. Chia nhau ăn nhưng vẫn để dành những thứ thừa thãi với người khác, nhưng là trân phẩm với nhiều bệnh nhân đang chờ họ mang đồ thừa về!

Mỗi lần nhìn tay giám đốc và kế toán trưởng ăn chay, trong đầu tôi luôn hiện lên suy nghĩ: Chúng đang ăn chính máu mủ, ăn từng miếng thịt của bệnh nhân. Ăn chay làm gì khi chúng nhẫn tâm ăn chặn, ăn cuớp cả bữa ăn những bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối? Ăn chay mà “tâm đảng”, ma quỷ nhập toàn thân từ thể xác đến trí não đều nhiễm tâm ma thì chay làm gì!

P/S: Cán bộ công nhân viên, y tá, bác sĩ ở bệnh viện Nhân Ái chỉ đủ sống hoặc khá nghèo, chật vật. Do bệnh viện chỉ có bệnh nhân AIDS giữa rừng nên họ không có “phong bì” hay các dịch vụ làm ngoài như các bệnh viện khác. Chỉ có lãnh đạo là có thể ăn và làm giàu.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. “Ăn chay nhưng tâm ma và có tính đảng” = Đặc sản của CNXH. Cái này hiện diện khắp hang cùng ngỏ hẻm cho tới thủ đô 1000 năm Thăng Long.
    Cách đây khoảng 10 năm, có 1 bài báo nói về 1 nơi nuôi người cùi. Theo 1 người làm ở đó thì quốc tế viện trợ 1 triệu đô la nhưng khi tới tay ban quản trị thì chỉ còn 1 triệu tiền VN!!!

Leave a Reply to 5 Ròm Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây