Tủi hổ cho những gia đình “Tù nhân lương tâm” chúng tôi

  •  
  •  
  •  
  •  

Lê Thị Thập

9-8-2020

Ông Lưu Văn Vịnh và vợ. Ảnh: FB tác giả

Lại một lần nữa tôi nhận được thông báo của chồng tôi, anh Lưu Văn Vịnh gọi về từ trại giam Gia Trung, tỉnh Gia Lai, anh nói rằng thời gian này dịch cúm bùng phát lại, nên trại giam sẽ dừng không cho thăm gặp gửi quà, chỉ gửi tiền qua bưu điện.

Đợt dịch dừng thăm gặp lần đầu là đầu tháng 3 cho tới tháng 5, trong hai tháng giãn cách là tháng 3, tháng 4 chồng tôi đã gặp nhiều sự cố ở trong trại. Khi được biết tin, đầu tháng 5 được thăm gặp trở lại, tôi đã gửi văn bản yêu cầu trại giải thích về việc chồng tôi bị làm khó.

Ngày 16/5 tôi đến trại Gia Trung thăm gặp mặt chồng tôi, Giám thị trại cùng phó Giám thị trại đã gặp tôi để trả lời giải thích về việc tôi yêu cầu. Tất nhiên họ bao biện rằng không phải như những gì tôi nghe được từ chồng tôi, nếu cần họ sẽ để chồng tôi đối chất trong cuộc gặp, nhưng tôi từ chối với đề nghị đối chất bất ngờ đó. Tôi nói họ hãy trả lời tôi bằng văn bản để tôi biết được rằng chồng tôi cũng như các người tù nhân khác được hưởng quyền lợi như thế nào khi đang thi hành án. Để tôi còn trao đổi thông tin với chồng tôi, rồi tôi sẽ gửi văn bản yêu cầu được đối chất sau.

Lúc đó tôi hỏi họ rằng tại sao trại lại vi phạm quyền riêng tư ngang nhiên tự ý cúp điện thoại của chồng tôi khi gọi về cho tôi, thì họ trả lời rằng chồng tôi không đăng ký gọi về báo tình hình trong trại, nên khi chồng tôi nói họ có quyền cúp.

Lúc đó tôi không kìm chế được nên nói to với họ rằng, các người nói vô lý vừa thôi. Chồng tôi có quyền được phép nói ra cho tôi biết cuộc sống bên trong trại giam. Tôi là vợ tôi có quyền lắm bắt tình hình sức khỏe cũng như sự an nguy của chồng tôi ở bất cứ nơi trại giam nào, các người biết rằng cuộc cúp điện thoại hôm đó, khiến tôi lo lắng tột cùng thế nào không ? Hôm đó đang trong lúc phong tỏa cả nước, xe đò không chạy chứ không là sáng sớm hôm sau tôi đã có mặt tại cổng trại này rồi.

Các người nên biết rằng lúc trước về pháp luật, chồng tôi luôn có Luật sư bảo vệ, còn từ nay chồng tôi đi thi hành án, tôi là người vợ sẽ đồng hành đòi hỏi giúp chồng tôi được hưởng những gì mà người tù nhân được hưởng quyền lợi trong trại. Tôi mong sẽ có một cuộc đối chất cùng chồng tôi với Giám thị của trại để 2 bên hiểu nhau, vì chồng tôi không phải là tội phạm hay quan tham ô khác.

Đợt vừa qua bên TLS Đức hỏi thăm tôi về tình hình sức khỏe cũng như cuộc sống sinh hoạt ở trong trại của chồng tôi. Tôi kể họ nghe về việc chồng tôi cũng như bao người bạn ở các trại khác, luôn bị làm khó cô lập vì không nhận tội. Họ ngỡ ngàng khi nghe tin về việc hành xử của pháp luật VN, họ động viên tôi cùng những gia đình TNLT khác, họ nói rằng chúng tôi hãy luôn giữ liên lạc chia sẻ thông tin với họ, bên họ cùng đồng nghiệp trong khối EU luôn quan tâm đồng hành cùng gia đình chúng tôi.

Tôi rất cảm động về sự quan tâm động viên của phía TLS Đức. Nhưng tôi lại thấy tủi hổ cho những gia đình TNLT chúng tôi. Giá như trong lúc này được một thành viên nào trong quốc hội đứng lên bênh vực chúng tôi, thì gia đình chúng tôi đã không phải nương tựa vào một cánh tay quốc tế.

Dịch bệnh lại quay lại. Cầu mong cho các anh chị em trong trại tù cộng sản luôn được khỏe mạnh bình an. Cầu chúc cho tất cả mọi người bên ngoài luôn vui khỏe, lạc quan, giữ vững ý thức cộng đồng để một lần nữa chúng ta cùng vượt qua đợt dịch bệnh này.

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây