“Nước Mỹ có đang đi đúng hướng?” (Phần 1)

  •  
  •  
  •  
  •  

Trương Nhân Tuấn

27-7-2020

Nước Mỹ có đang đi đúng hướng?” là câu hỏi của BBC đặt ra cho những người Mỹ gốc Việt ủng hộ ông Trump.

Ông Hoàng Đức Nhã trả lời câu này như sau: “Theo tôi, nước Mỹ hiện nay đi đúng hướng, có nghĩa là làm cho quốc gia mạnh, dân giàu, và giữ vai trò lãnh đạo thế giới một cách có trách nhiệm. Vấn đề là đảng Dân chủ vốn vẫn ức vì thua năm 2016 cho nên chỉ trích thậm tệ ông Trump, vạch lá tìm sâu, cho những gì ông Trump làm là sai, cách làm sai, hành vi sai, và thổi phồng những gì họ cho là nhược điểm hay lỗi lầm của ông Trump. Đây là một sự khác biệt trong phương cách thi hành chứ không phải trong chiến lược. Ông Trump vốn là một doanh thương, hành động một cách thực tế hơn so với những người lãnh đạo chính trị khác: ông ta lúc nào cũng đặt nặng ưu tiên cho quốc gia mình và tính toán dựa trên yếu tố “phí tổn/lợi ích” của mọi quyết định. Nếu đạt được mục tiêu đó bằng cách đa phương thay vì đơn phương thì tốt. Nhưng không phải cần làm theo phương thức đa phương mà đợi cho đến khi nào đạt được thế đó mới làm vì lúc đó sẽ mất cơ hội tốt để đạt được mục tiêu của mình“.

Có lẽ mọi người cũng biết ông Hoàng Đức Nhã là “cố vấn” của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Năm 1973 làm bộ trưởng bộ Dân vận và Chiêu hồi.

Theo tôi thấy thì nhận định của ông Nhã hoàn toàn sai. Ông Trump đang dẫn nước Mỹ đi sai đường. Hệ quả làm cho nước Mỹ yếu đi. Người dân Mỹ một số nhỏ giàu thêm nhưng đại đa số khác nghèo đi. Xã hội Mỹ chia rẽ, nếu không nói đang lâm vào tình trạng “rối loạn”, bởi chủ trương “da trắng ưu việt” của Trump. Trong khi đối ngoại thì nước Mỹ tự “cô lập”.

Về đối ngoại ông Trump lớn tiếng đòi các quốc gia Nhật, Nam Hàn và các quốc gia Châu Âu thuộc khối NATO đóng thêm tiền cho Mỹ.

Ông Nhã vốn từng là “cố vấn” cho ông Thiệu, ông phải biết thế nào là tế nhị ngoại giao. Thể diện của quốc gia là quan trọng. Nhiều cuộc chiến trên thế giới, ngay cả Thế chiến thứ II, bắt đầu từ việc phục hồi thể diện và danh dự quốc gia.

Lời yêu cầu của Trump như gáo nước lạnh tạt vô mặt các đồng minh cật ruột của nước Mỹ.

Đòi tiền như vậy quân Mỹ đóng ở các xứ này trở thành đạo quân “đánh mướn”.

Đối với các quốc gia đồng minh, về mặt nội bộ, đây là một sự xúc phạm lớn lao đến “nền độc lập” của quốc gia. Không người dân của một quốc gia “có chủ quyền” nào chấp nhận việc “trả tiền” cho quân đội của một quốc gia khác đóng trên đất nước mình. Ngay cả khi sự diện diện của đạo quân này nhằm mục đích bảo vệ an ninh cho họ.

Các kết ước “đồng minh”, vì sự thiếu tế nhị của Trump, trở thành các “hợp đồng đánh mướn”.

Đối với đồng liêu lãnh đạo, Trump coi những người này không ra gì. Phóng sự của nhà báo Carl Bernstein đầu tháng này cho thấy sự việc hãi hùng. Qua 4 tháng làm phóng sự trên những cuộc trao đổi trên điện thoại giữa Trump và đồng lieu, kết quả cho thấy Trump thiếu chuyên nghiệp, không chuẩn bị khi nói chuyện. Điều tệ hại là Trump thường tỏ ra khinh bỉ người đối thoại. Nhà báo cũng cho biết Trump “ngoan ngoãn” với Putin, “xúc phạm” đối với bà Theresa May, “thân thiết” với Erdogan và “xa cách” với Macron…

Nhiều nhân viên thuộc Nhà Trắng cho rằng, các cuộc điện đàm này làm tổn thương đến an ninh quốc gia nước Mỹ.

Trump không hề có mục tiêu làm cho nước Mỹ mạnh lên như ông Nhã đã nói. Mà ngược lại. Tính cách của Trump đã làm nước Mỹ bị cô lập, an ninh quốc gia Mỹ bị đe dọa.

Ông Nhã nói rằng Trump là một doanh thương, hành động thực tế so với những nhà chính trị khác.

Vấn đề ở đây là ông Trump đang làm “chính trị” hay đang hoạt động thương trường?

Dĩ nhiên nhiệm vụ Tổng thống nước Mỹ là “nhiệm vụ chính trị”, bao gồm mọi lãnh vực có liên quan đến đất nước và người dân Mỹ.

Ông Trump làm tổng thống nhưng ông không có trách nhiệm của một tổng thống mà hành sử như một thương nhân ích kỷ, vô đạo đức, chuyên nói láo.

Xét quá trình đối phó với Covid-19 của Trump, ta thấy Trump thiếu hiểu biết chuyên môn (về y tế) nên có những quyết định không phù hợp. Vấn đề là Trump không nhận trách nhiệm về mình.

Thiệt hại cho nước Mỹ, về y tế không biết sẽ còn bao nhiêu người bịnh và bao nhiêu người chết. Các con số đang “đỏ rực sàn”. Về kinh tế, càng “a ma tơ” thì nước Mỹ càng lún sâu vô khủng hoảng. Nhưng chắc chắn Trump và phe cuồng Trump sẽ đổ thừa cho phe “dân chủ thổ tả”. Rốt cục chỉ nó dân Mỹ lãnh đủ.

Trump là tổng thống nước Mỹ, được dân Mỹ bầu lên. Tức Trump là tổng thống của mọi người dân Mỹ. Thực tế cho thấy, Trump là tổng thống của giới tài phiệt, của phe phái, của nhóm dân da trắng…

Mọi hành vi của một tổng thống không thể vì lợi ích của phe phái, hay để “trả công” cho những người bầu mình lên. Trump hy sinh lợi ích của số đông để “giữ lời hứa” cho một thiểu số.

Với một chính sách thiên vị như vậy dĩ nhiên xã hội sẽ xáo trộn. Nhứt là chủ trương ủng hộ các nhóm da trắng cực đoan, phủ nhận thành quả sự đóng góp của các nhóm dân khác vào sự thành công của nước Mỹ. Nước Mỹ đang trên bờ vực một cuộc nội chiến. Trách nhiệm không phải do Trump thì do ai? (Không lẽ do dân chủ thổ tả? sic!)

Ông Nhã cho rằng phe Dân chủ “vạch lá tìm sâu”. Thực tế báo chí nước ngoài đã chỉ ra những sai lầm của Trump, những cái mà Trump đã làm thiệt hại cho nước Mỹ. Đây không phải là việc phe “dân chủ vạch lá tìm sâu” mà báo chí thế giới nói lên một “sư thật”.

Hôm qua tôi đã nói về tổng thống Trump được mệnh danh là “người giết chết Công pháp quốc tế“. Tôi quên nói Trump cai trị nước Mỹ như cai trị một xí nghiệp cá nhân. Người nhà ông Trump lên nắm các chức vụ “béo bỡ”. Con rể ông Trump một tài phiệt Do thái lại được giao cho trách nhiệm giải quyết vấn đề Trung Đông. Đúng là “trứng giao cho ác”. Không biết 50 tỉ đô la cho vụ này đã đi đâu?

Lại còn vụ xây tường biên giới. Dĩ nhiên Mỹ có quyền xây một bức tường như vậy để bảo vệ an ninh quốc gia. Nhưng Trump không thể vịn những lý do, hay có những lý lẽ kỳ thị, phỉ báng chủng tộc. Dân Mễ cũng có phẩm giá của một con người.

Làm vụ này nước Mỹ đã tạo một “kẻ thù” sát nách. Trong khi vấn đề Venezuela giằng co cả suốt nhiệm kỳ mà Trump không làm được cái gì. Tình hình kéo dài, TQ sẽ xây dựng được “đồng minh” chống Mỹ. Một người Mỹ dĩ nhiên giàu hơn một người Mễ nhiều lần. Nhưng một người lính Mễ sẽ “ngang hàng” với người lính Mỹ. Nhứt là khi những người này được Trump trang bị lòng căm thù. Mỹ đánh thua lính CSVN là do lính CSVN trang bị “lòng căm thù” mà thôi.

Điều cũng nên nói: Ông Trump, hay người Mỹ da trắng, họ “có tư cách” để chê bai, kỳ thị người Mễ di dân. Nhưng người Việt dứt khoát không có tư cách. Bởi vì bản thân người Việt cũng chỉ là một giống dân “tha phương cầu thực”, xem ra còn tệ hại hơn dân Mễ.

Nói ra thì tự mình bôi nhọ mình. Không nói ra thì không ai có ý thức. Người Việt đi đâu thì làm chuyện xấu xa đến đó. Qua Nhật thì trộm cắp. Qua Anh thì trồng cần sa. Qua Singapour, Mã Lai… thì làm đĩ.

Nhìn lại mình thì thấy rằng không! Người Việt không có tư cách phê bình bất kỳ giống dân nào cả.

Hôm trước tôi có viết rằng, người Việt nhập cư vào nước Mỹ như một đứa con nuôi thừa kế được một gia tài vĩ đại. Người Việt thận trọng trong việc tiêu xài.

Nhiều người Việt chê dân da đen là “mọi”, phê bình dân Mễ là trộm cắp, đĩ điếm xì ke ma túy…

Ông Phạm Văn Đồng ngày xưa cũng dã từng chửi những người Mỹ gốc Việt hiện nay bằng những ngôn từ như vậy.

Nhưng lời chê bai nếu đến từ cửa miệng của một người Việt “tha phương cầu thực” thì rõ ràng họ đang phung phí tài sản của cha mẹ nuôi để lại.

Tài sản cha mẹ nuôi của họ không phải là “tiền”, mà là các “quyền” của con người. Đây là công lao tranh đấu của những người “mọi đen”, người Mễ… từ nhiều thập niên. Nếu không, bây giờ không chừng họ ngậm đắng nuốt cay trước bảng hiệu “cấm chó và người da vàng”.

(Còn nữa)

Bình Luận từ Facebook

8 BÌNH LUẬN

  1. Ông Hoàng Đức Nhã nói thế là chủ quan rồi! Trump là loại GIAN thương chứ không phải DOANH thương. Kinh tế nước Mỹ dưới thời Trump thua kém so với hầu hết các tổng thống đảng Dân chủ tiền nhiệm, ngay cả nếu không có đại dịch. (Xem ở đây: https://www.cnn.com/interactive/2019/business/stock-market-by-president/index.html). Về quân sự thì rõ ràng Trump chỉ có thoái chứ không tiến. (Vụ Biển Đông không tính vì đó là chiêu trò gian thương trong việc kiếm phiếu.) Nông dân và các tiểu bang ủng hộ Trump năm 2016 đã có dấu hiệu cho thấy họ đã mất niềm tin vào Trump. Chưa biết ai sẽ thắng cử cuối năm nay nhưng xướng ngôn viên gạo cội Chris Wallas của đài FOX nói rằng “Trump đang đứng trong cái hố. Đừng đào sâu thêm nữa!” Phe Dân chủ không “ỨC” vì thua cuộc nhưng vì thấy xa hiểu rộng nên lo ngại tương lai nước Mỹ không mấy sáng sủa dưới thời Trump. Xin đừng quên khi Ronald Reagan, George Bush cha và con thắng cử… chẳng có ai trong đảng Dân chủ thắc mắc điều gì cả!

    • Còn về vấn đề tỷ lệ thất nghiệp thì quả thực sau khi Trump lên nắm quyền, số người thất nghiệp có giảm so với trước nếu không tính đại dịch. Thế nhưng đó là Trump được thừa hưởng từ cái TRỚN của nền kinh tế Obama để lại chứ không phải do công sức của Trump. Mọi người có thể xem biểu đồ thất nghiệp của Cục Thống Kê Lao Động Mỹ ở đây: https://data.bls.gov/timeseries/lns14000000

    • Trích:”Xin đừng quên khi Ronald Reagan, George Bush cha và con thắng cử… chẳng có ai trong đảng Dân chủ thắc mắc điều gì cả!“

      Có biết tại sao đảng Dân Chủ không thắc mắc không?
      Tại vì những vị đó không ai đủ can đảm nói câu này:” It’s time to drain the swamp in Washington D.C”. Và hơn nữa, ông Trump dám đối đầu với cả đám truyền thông thiên tả với hai chữ “Fake News”.

      Để có thể so sánh rõ ràng hơn, hoàn cảnh của TT Trump hiện nay giống y chang như TT Thiệu trước năm 1975 phải đối đầu một cách rất nguy hiểm với giặc ngoài và thù trong bởi đám “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”.

      Còn: (Vụ Biển Đông không tính vì đó là chiêu trò gian thương trong việc kiếm phiếu.)?

      Nếu “kiếm phiểu“, thì tại sao hạ viện đa số Dân Chủ đang tìm mọi cách hạ Trump lại đi thông qua ngân sách hàng chục tỉ đô cho TT Trump dàn ba Hạm đội tới Biển Đông để dằn mặt Trung Cộng?
      Nói mà không hiểu vấn đề đâm ra ngớ ngẩn, nếu không nói là cái loa tiếp tay tuyên truyền cho Tàu cộng thôi.

  2. Ai ra tay trước tạo chia rẽ cho nước Mỹ tanh bành bát nháo ra rồi bây giờ ngoác
    mồm ra đổ thừa mọi tội lên đầu Trump và đảng CH.như thế ?
    Cũng giống như VNCH.là nạn nhân của chiến lược thôn tính miền Nam VN.dù bị
    miền Bắc CS.tấn công trước nhưng trớ trêu thay là bị giới phản chiến lên án hiếu
    chiến,không muốn hoà bình ! Đúng là kiều ăn nói ngược ngạo như CS.!

  3. NATO, Nhật + Đại Hàn là những tiền đồn của Mỹ nhưng Trump vì lợi ích CÁ NHÂN nên đã đối xử 1 cách thô bỉ với những ĐỒNG MINH nhưng lại rất “NICE” với Tập cận Bình, Putin và Erdogan.
    Từ hồi tổng thống Truman cho tới Obama, Dân Chủ cũng như Cộng Hòa, những TT này đều nói: “The buck stops here!”, có nghĩa là “TT sẽ là người quyết định sau cùng và nhận lãnh hoàn toàn trách nhiệm về quyết định đó!”. Trong khi đó thì Trump lại nói: “I don’t take any responsibility” khi được hỏi về việc giải quyết viruas Vũ Hán. Tư cách của 1 lãnh đạo của thế giới tự do!

  4. Nếu TNT.viết một cách cẩn thận và bình tĩnh hơn như một số bài về Biển Đông
    thì kh6ng có gì đáng chỉ trích,thậm chỉ đáng khen nhưng với bài này thì ông ta
    tỏ ra cực đoan một cách bất công đến độ tán thành những lời lẽ chưởi bới của
    đầu sỏ VC.Phạm V Đồng sau 30/4/1975 đối với toàn thể người Việt tỵ nạn.
    Thử hỏi ông ta tại sao và có ý đồ gì mà lại cào bằng cộng dồng người Việt thành
    một đống hổ lốn để lên giọng “đạo đức” chưởi bới “vơ đữa cả nắm” như thế ?
    Phải chăng hầu hết những người VN.ở Pháp đều hoá thành Tây chính cống nên
    theo đuôi người Pháp để tiếp tục “thọc gậy bánh xe” như họ đã từng làm thời
    chíến tranh VN.trước 1975,kể cả cho phép một số sinh viên VN.du học Pháp a
    dua ủng hộ CsVN.để chống lại VNCH.(điển hinh là nhóm Diễn Đàn) ?

  5. Ngày xưa rất xưa mình được HDN tặng quà cho phần thưởng cuối năm…
    Cách dây vài ngày có đọc 1 bài trên BBC với nội dung người Việt hải ngoại “phò” Trump và nhân vật HDN trả lời phỏng vấn, mình xem mà chán chết được , bây giờ click zô cái tựa bài này xem thử sao, thì mình thấy , thật tệ ! tệ cho ông Tổng trưởng Bộ Chiêu hồi HDN! Liệu ông đã quá già nên ‘lú’ rồi chăng?
    Và tôi hiểu tại sao tập đoàn Nhã Thiệu chạy vắt giò lên cổ.

  6. Tất cả những vị quăng vũ khí, bỏ lính tráng chạy trước 30/4/1975 nên câm miệng là hơn, xét ra thì họ không có tư cách nói bất cứ điều gì. Những người quân nhân như cố trung tướng Lê Minh Đảo mới có đủ tư cách nói chuyện.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây