20.11: Chúc mừng nhà giáo là chúc mừng gì nhỉ?

  •  
  •  
  •  
  •  

Chu Mộng Long

20-11-2019

Có quá nhiều tin nhắn, trong điện thoại và trong inbox, của học trò và của các bạn FB, gửi lời “Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam”.

Tôi xúc động và trân trọng cảm ơn tất cả các bạn. Tôi cũng chân thành cáo lỗi vì tôi không thể gửi lời cảm ơn đến cho từng bạn. Nếu viết lời cảm ơn cho từng bạn thì phải mất một buổi, và không chừng chỉ là những lời sáo rỗng.

Ngày 20.11, tôi dành thời gian tâm tình với những thầy cô già ở xa. Một lời thăm hỏi sức khỏe và động viên nhau vượt qua gian nan của nghề đưa đò. Vậy thôi!

Lãnh đạo đi thăm và chúc mừng là chuyện của lãnh đạo. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi nhận lời chúc mừng xong, tôi cứ tự hỏi: “mừng cái gì nhỉ?”

Mừng lương cao ư? Thì mấy chục năm nay, ngành giáo vẫn giữ thu nhập dưới đáy so với các ngành nghề khác. Nhiều thầy cô có thu nhập tăng lên nhờ dạy thêm, nhưng cái việc bán cháo phổi để lấy từng xu trong túi người nghèo ấy có phải là vinh?

Mừng sức khỏe ư? Không có nghề nào làm cho con người già đi nhanh so với nghề dạy học, nếu thầy cô giáo thực sự tận tâm với nghề. Nhiều thầy cô mang bệnh tật đầy mình, vừa nghỉ hưu được một vài tháng chứ chưa đến năm đã vội bỏ đời mà đi.

Lương được ban phát cho cái giá rẻ mạt, sức khỏe phế tàn nhanh, không thể gọi là “cao quý” được. Một đời thầy giáo, nói như Nam Cao, như con ngựa già leo hết dốc này đến dốc khác, chúc mừng cái gì? Lời chúc không làm cho con ngựa già ấy trẻ đẹp lên như con tuấn mã được.

Mặc dù đã thông báo sớm cho học trò rằng, thầy đã nhận quà chung của sinh viên toàn khoa, đó là tất cả tấm lòng và niềm vui lớn lao, và sẽ không nhận thêm gì nữa. Vậy mà hai hôm nay lên lớp, các bạn lại tiếp tục tặng quà và hoa.

Dù món quà là một cuốn sổ, một bông hoa, nhưng vẫn là tiền. Các bạn nói, chẳng có gì lớn lao trong món quà bé mọn đó, thầy ạ. Nhưng tôi vẫn phải nói, rằng lòng tham của con người bắt đầu từ cái máng lợn, như trong truyện cổ tích Ông lão đánh cá và con Cá Vàng mà các bạn đã được học từ bé. Giá mà bà vợ ông lão đánh cá không có cái máng lợn lành lặn thay cho cái máng sứt mẻ thì bà đã không đòi có cái nhà, đòi lâu đài, đòi làm nữ hoàng và đòi làm cả Long Vương. Lòng tham luôn có tính chất leo thang và biến kẻ khác thành nạn nhân. Tôi không muốn các bạn thành ông lão bị hành hạ hết phen này đến phen khác.

Ngày Nhà giáo của chúng ta đang trên đà leo thang đến tột đỉnh của sự tham lam rồi. Đến lúc hãy trả nó về lại sự bình thường. Một nền giáo dục hướng đến dân chủ, nhân văn và khai phóng thì không ai phải hầu hạ ai, dù đạo lý “tôn sư trọng đạo” vẫn là đạo lý trường tồn.

Quà tặng là sản phẩm trao đổi của thời bộ tộc nguyên thủy, chính nó là nguyên nhân kích thích lòng tham và sự chiếm hữu, chiếm đoạt từ vật chất cho đến con người. Các chế độ xã hội trong quá khứ, bằng nhiều hình thức, đã từng mang con người làm quà tặng và biến con người thành nô lệ đấy!

Ảnh chụp màn hình hai bài báo về giáo dục
Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Montauk và nghiemnv chắc bận nhiều việc nên chưa vào.
    Có người đã sẵn sàng chích đùi rồi. Hăng dữ.

    Chu Mọng Lông làm xấu mặt nhà văn Duyên Anh của tôi.

  2. Chu Mộng Long nói đúng” tất cả chỉ vì cái máng lợn” . Vượt qua cái máng lợn thì thành người, không vượt qua nó thì sẽ nảy nòi những thứ khác ghê tởm hơn nữa. Càng nhiều máng lợn thì ắt phải là con lợn giống béo đỏ. Giông như Mr. KONGKONG đã noi” Ôm mâm đảng gần hết cả đời, ôm mâm nhe sỉ, trí bỉ, ôm mâm dán chủ đanh đach,…
    Dù sao tớ cũng chúc thầy vượt qua cái máng lợn của mình, để làm thầy ” tử tế”, nếu được hãy ” NHỒI SỌ” cho sinh viên của mình về dân chủ

  3. – Tiên sư cha thằng giỏi xuyên tạc ý tác giả Chu Mộng Long… khiến tao phải đọc kỹ bài của tác giả.
    Chu Mộng Long viết:
    Nhưng tôi vẫn phải nói, rằng lòng tham của con người bắt đầu từ cái máng lợn, như trong truyện cổ tích Ông lão đánh cá và con Cá Vàng mà các bạn đã được học từ bé…
    – Bà vợ nghèo của ông lão đánh cá ước có cái máng lợn lành lặn. Khi được đáp ứng, bà nảy lòng tham và đã ước cái lớn hơn, lớn thêm, lớn mãi…

    Nhưng thằng khốn kiếp lại xuyên tạc để chuyển sang chửi trí thức. Nó viết (nguyên văn): Càng nhiều máng lợn thì ắt phải là con lợn giống béo đỏ…
    Tiên sư cha mày, xuyên tạc đến vậy ư? Bà già đéo ước có “càng nhiều máng lợn” nhé.

    Chu Mộng Long là nhà giáo. Ông biết rõ lương GS ở VN rất thấp. Nhưng thằng khốn nạn bao giờ cũng chửi “lương ngất ngưởng”.

    • Mả giòng họ nhà Thường dân bị động hả???
      Coi chừng bị ĐIÊN
      LA LÀNG TO HƠN NỮA, NHƯ CÁI LOA PHƯỜNG MÀ ĐẢNG TRANG BỊ

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây