Thư gởi người bạn vô sản khuyên tôi vô vi (Phần 2)

  •  
  •  
  •  
  •  

Tôi là người Việt Nam, tôi từ chối: Vô sản-vụ lợi trong cộng sản-tư lợi

GS Lê Hữu Khóa

15-3-2019

Tiếp theo phần 1

3. Bạn vẫn không tin là “bút sa gà chết” nên bạn mới viết câu này: “Nếu để gửi lời nhắn nhủ đến Bộ Chính trị, các Bộ trưởng, Quốc hội, đảng viên; nếu nhằm mục đích đấu tranh đạt được hiệu quả thì (như anh từng dạy môn Nghệ thuật đàm phán) phải có sự khách quan và tôn trọng nhất định đối với người đối thoại. Anh không nhìn thấy những cố gắng và mặt tích cực của họ, mà chỉ toàn bêu riếu những cái xấu, cái yếu của họ thì đọc được một vài dòng họ sẽ bỏ qua luôn, nghĩ rằng đây là phần tử quá khích…”.

– Trong lịch sử cận đại và hiện đại của Việt Nam, từ ngày thành lập ĐCSVN năm 1930 cho tới nay, có lần nào lãnh đạo đảng này nghe những lời khuyên nhủ của trí thức không bạn? Cụ thể là những báo cáo của bạn thì Bộ Chính trị, các Bộ trưởng, Quốc hội họ có nghe bạn không? Hay công lao của bạn đã là công dã tràng? Bạn biết là họ diệt trí thức như thế nào rồi, bác Trần Đức Thảo, bác Nguyễn Mạnh Tường… Còn văn nghệ sĩ, thì danh sách bị họ hãm hại rồi truy diệt không kể hết đâu: Trần Dần, Lê Đạt, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Phùng Khoán, Phùng Cung… Lịch sử của ĐCSVN là lịch sử diệt trí thức để dẹp tri thức!

– Trong xã hội hiện nay, ĐCSVN có nghe quần chúng không bạn? Nếu họ nghe thì họ đâu biến dân chúng, thành dân oan, dân đen! Nếu họ chân thành nghe lời than, tiếng oán trong nhân quần thì họ nên bỏ ngay cái thói cai trị dân bằng bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham nhũng, mà tổ chức tự do đầu phiếu, họ có thể bắt đầu bằng trưng cầu dân ý và chỉ cần hỏi một câu thôi là: ”Việt tộc có đồng ý cho ĐCSVN độc quyền lãnh đạo dân tộc và đất nước không?”, hoặc “Việt tộc muốn có tự do, dân chủ, công bằng qua đa nguyên để có đa đảng, để tập hợp được đa tài, đa trí, đa năng, đa hiệu… không?”. Kết quả đầu phiếu chính là hiệu quả của chân lý, bạn ơi, riêng tôi không mong cầu cái độc hại của hệ độc (độc đảng, độc quyền, độc trị, độc tôn) rời bỏ cái độc đoán của nó.

Trong sinh hoạt trí thức, các lãnh đạo ĐCSVN có lần nào họ thành tâm đối thoại với trí thức không bạn? Làm sao họ dám đối thoại qua đối luận với trí thức, vì họ biết rất rõ là họ không có hệ thức (lấy kiến thức để xây tri thức, trồng trí thức; lấy ý thức để dựng nhận thức, để lãnh đạo trong tỉnh thức). Tại các quốc gia có tự do trong dân chủ, lấy nhân quyền làm nhân cách, các lãnh đạo thường xuyên gặp gỡ và đối thoại với trí thức trên truyền hình, truyền thanh, chưa kể qua các hội thảo, hội nghị, hội luận, từ quốc gia tới quốc tế, các lãnh đạo này họ không hề thiếu hệ thức, nên họ không né, không lách giới trí thức.

Loạt bài trên báo mà bạn nêu, chính là kết quả của ba cuốn sách[1], không hề có ý định bêu riếu những cái xấu, cái yếu như bạn viết, vì cuốn thứ nhất tựa là Trực luận, với tiểu tựa là trực luận để trao luận, tôi luôn giữ thiện chí đối thoại để sự thật được công nhận như chân lý, rồi nhận chân lý để tìm ra lẽ phải cho nhân tính lẫn nhân sinh.

Cuốn thứ nhì là Xã luận, lập chân dung cho một chuyên ngành mới là xã hội học nhận thức để chúng ta cùng nhau hiểu ra là xã hội Việt Nam hiện nay đang bị không những tha hóa nặng nề mà còn bị khổ sai hóa, âm binh hóa, Tàu nạn hóa…

Cuốn thứ ba, tựa là Oan luận, với tiểu tựa dân oan gào công lý, hét công luận, thét công luật, tôi dùng hiện tượng luận nhân kết để báo động cho đồng bào tôi biết khi độc đảng dùng độc tài để cướp đất, phá nhà dân chúng, thì ai cũng có thể là nạn nhân: kể cả bạn!

Đang làm cán bộ cao cấp trong cơ chế hiện nay, bạn nên cẩn trọng bạn à. Vì vật đổi sao dời!nắng sớm chiều mưa bạn ạ! Vì không ai giầu ba họ, không ai khó ba đời! Nhưng một ngày kia nếu bạn là nạn nhân trong hiểm nạn dân oan bởi độc tài, tôi sẽ có mặt, vì tôi biết bạn không trông chờ gì được ở các đồng chí lãnh đạo của bạn, vô sản trong vụ lợi vì họ đã có nhà, có của bên Âu châu, có cả thẻ xanh để định cư tại Mỹ, lúc chúng cao bay xa chạy, thì chỉ có những người bạn chân chính mới cứu được bạn mà thôi!

– Riêng câu: ”…nghĩ rằng đây là phần tử quá khích”, thì đây là chuyên ngành trong chuyên môn của ĐCSVN với lưỡi gỗ để vu khống là “các lực lượng thù địch”, cộng với hệ thống công an trị, đã tìm cách đe dọa tôi tại phi trường, rình rập tôi tại các đại học, mà không dám trực diện để trực luận với tôi. Họ đợi tôi rời Việt Nam rồi tới các đại học đó đe dọa các ban giám hiệu là đừng mời tôi giảng dạy nữa, sau đó là họ đe dọa đồng nghiệp, bạn bè của tôi.

Tà kiếp trong điếm nhuc! Nên tôi mới dùng các từ ngữ: bạo quyền sinh ra tà quyền, ma quyền sinh ra âm binh. Mà âm binh của ĐCSVN là bọn bút nô, ký nô, văn nô, bọn này từ vu khống tới vu cáo tôi qua các báo của hệ thống tuyên truyền chính thống của ĐCSVN, chúng không đưa ra chứng từ chỉ có thóa mạ, không luận chứng trên dữ kiện mà chỉ bôi bác, không có thiện chí đối thoại để lập xác chứng khi đối luận, tệ hại hơn chúng thấp hèn tới độ không dám ký tên thật của chúng, vì vậy tôi mới nghe lời tổ tiên ta mà gọi bọn bút nô, ký nô, văn nô này là: ma xó, ma bùn, ma trơi… Một loại ký sinh trùng trong tà dạng của âm binh! Mà người đồng hương của quê miền Bắc của bạn gọi là chó cắn trộm! Và bác Trần Dần nạn nhân của chúng sau Nhân Văn Giai Phẩm, đặt tên cho chúng là bọn “chém sau lưng”. Tôi thương bạn lắm vì ngày ngày phải nhận kiếp sống chung với bọn này.

4. Khi bạn viết: Anh muốn thay đổi chế độ mà anh bảo là “độc đảng, độc tài” này là đúng, nhưng lật đổ Đảng CS rồi, ai sẽ điều hành đất nước? Đã có đảng phái nào, lực lượng chính trị nào đủ sức thay thế chưa? Hay sẽ là một cảnh hỗn quân hỗn quan, hỗn loạn như mấy nước Trung Đông và các thế lực bên ngoài sẽ nhảy vào chia năm xẻ bảy đất nước?

– Bạn lại sắp sa lầy, sa lưới, sa cơ rồi! Tại sao bạn không nhắc tới thời sự tháng này qua cuộc đấu tranh của dân tộc Vénézuéla, dân chúng đứng lên để chống độc tài đảng trị vì nó là gốc của nghèo đói, rễ của bất công, cội của tham nhũng, nguồn của mọi chuyện mất nhân phẩm giữa cuộc sống. Xã hội Vénézuéla, còn sẽ bị biến động nữa, bất ổn nữa trong những ngày tháng tới, nhưng nhận thức về nhân quyền đã có trong tư duy của dân chúng, ý thức về tự do giờ đã sáng trong não bộ của họ, nên sự tỉnh thức này sẽ làm nên trận cuồng phong quét đi mọi rác rưởi, mà không một bạo quyền, một tà quyền nào, một ma quyền nào đứng vững được.

– Trở lại, câu của bạn: “… lật đổ Đảng CS rồi, ai sẽ điều hành đất nước? Đã có đảng phái nào, lực lượng chính trị nào đủ sức thay thế chưa?” Bạn lại quên lịch sử cận đại trong cuối thế kỷ qua, cả khối Đông Âu cộng sản đang sống trong ảo-ác mộng là phải chịu cảnh “ăn đời ở kiếp” với bạo quyền độc đảng, với tà quyền độc trị cho tới chết, vì không có một lực lượng đối kháng nào có mặt trong các quốc gia này. Vậy mà “một sớm một chiều” trong vận tốc chớp nhoáng của sấm sét lịch sử, cả khối cộng sản Đông Âu tiêu sụp như lâu đài trên cát!

– Bạn lại sa vào mê luận: “Hay sẽ là một cảnh hỗn quân hỗn quan, hỗn loạn như mấy nước Trung Đông và các thế lực bên ngoài sẽ nhảy vào chia năm xẻ bảy đất nước?”. Thưa bạn, hàm số các lực lượng cực đoan hiểu đạo Hồi một cách quá khích không phải là hằng số của dân chủ, và dân chủ không hề là hỗn quân, hỗn quan, hỗn loạn… như bạn kể. Chuyện này tôi đặt tên là cuộc đấu tranh đôi của các dân tộc Trung Đông, họ phải vừa phải xóa bạo quyền độc tài và phải tẩy luôn bọn cực đoan cuồng giáo. Đây cũng chính là số phận của Việt tộc trong những ngày tháng tới, với cuộc đấu tranh đôi, phải loại nội xâm bạo quyền độc tài, cùng lúc phải truy đuổi ngoại xâm Tàu tặc.

– Bạn lại sa vận nữa rồi khi bạn viết: “…các thế lực bên ngoài sẽ nhảy vào chia năm xẻ bảy đất nước?” Tại đây bạn nên phân biệt có hai loại thế lực bên ngoài. Loại thứ nhất là các quốc gia dân chủ lấy nhân quyền trong hòa bình để lập lại quan hệ quốc tế; đó là các nước phương Tây đang sống với tự do, đang thở với dân chủ vì nhân quyền; họ hoàn toàn chấp nhận các quy định trong công pháp quốc tế của Liên Hiệp quốc.

Còn loại thứ hai là Tàu họa, trong khi Việt Nam ta đang có hòa bình mà Tàu tặc đã cướp đất, cướp đảo, cướp biển của chúng ta rồi! Mà Tàu hoạ đã làm ô nhiễm môi trường, diệt môi sinh của chúng ta, cùng lúc đầu độc dân Việt bằng thực phẩm bẩn độc, tạo ung thư tràn lan, đang giết dần giết mòn Việt tộc; tại sao bạn không trao luận với tôi về việc này? Vì đây chính là cuộc sống hằng ngày của bạn tại Hà Nội mà!

5. Bạn sa đà kéo tôi vào chuyện: Hôm trước do phải tham khảo để viết một báo cáo, tôi có đọc lại cuốn “Bàn về tính hiệu quả” của F. Jullien, trong đó có bàn về thuyết “vô vi” của Lão Tử. Tôi thấy F. Jullien quá thông minh. Vô vi không phải không làm gì, mà là lựa theo tình thế mà làm. Nếu truyền thống phương Tây đề cao sự “táo bạo”, dám nghĩ dám làm, “dũng ở chỗ dám làm”, thì phương Đông chủ trương bớt đi sự can dự, “sắng sở”, tiết chế những việc “càng làm, càng mất”, đủ tỉnh táo để “không dám làm” khiến cho “hỏng việc”, thất bại, tránh “hữu dũng vô mưu”. Không phải lúc nào cũng cứ “dấn thân” là tốt.

Bạn lại lấy người vừa là đồng nghiệp, vừa là người bạn chí tình của tôi từ hơn 20 năm qua để “tấn công” tôi. Bạn ơi, mặc dù là một triết gia nằm sáng trong khu Bắc Đẩu, một nhà Trung Quốc học ngời trong cõi Nam Tàu của Đông phương học, nhưng F. Jullien rất gần gũi với tôi trong tình thâm của học thuật, với nhiều “bí mật học thuật” kiểu tri kỷ. Thưa bạn, chắc bạn không biết nhiều về nhân vật này mà bạn nhấn thêm: “Tôi thấy F. Jullien quá thông minh”, như để “vô hiệu hóa” quá trình dấn thân của các đứa con tin yêu của Việt tộc, đang ngày ngày trực tiếp đấu tranh với bạo quyền độc đảng đang cai trị dân, mà không hề có sáng suốt để lãnh đạo số phận Việt tộc, đang đứng cạnh vực sâu của nghèo nàn, lạc hậu, cạnh một vực còn sâu hơn là Tàu tặc đang mưu đồ xâm lược nước ta.

– Thưa bạn, phạm trù lý luận vô vi của Lão Giáo, làm ra tác phẩm“Bàn về tính hiệu quả”, của F. Jullien mà chính tôi là chủ biên khi được dịch ra tiếng Việt, cũng như tất cả các tác phẩm khác của F. Jullien được được lưu hành tại Việt Nam. Trong học thuật, chuyện biến thiên tới nhanh lắm bạn ạ! Tôi xin gởi kèm theo thư này, là bài nhận định về tác phẩm mới nhất của tác giả này: L’inouï, năm 2019 này, bài nhận định này tôi viết theo yêu cầu của chính tác giả.

Trong tác phẩm này tác giả phân tích hoàn toàn ngược lại với quy trình của vô vi đã làm nên minh triết, mà ngược lại tôn vinh cái chống vô vi, để được ngạc nhiên trong sững sờ trước cái đẹp của tự do, cái hay của sáng tạo, cái tốt của tha nhân, cái cao của cuộc sống, cái sâu của nhân phẩm, cái rộng của nhân loại. Bạn nên thận trọng bạn à! Sau 20 năm, tác giả này thay đổi nhiều lắm!

– Riêng tôi, thì không cần phải có F. Jullien để được giảng về vô vi, để hiểu chuyện“hữu dũng vô mưu”, vì tôi “bị” người khác giảng nhiều về chuyện “thời thế tạo anh hùng”, rồi “thời bắt thế theo thời phải thế”, nên phải biết cúi đầu-cắn răng để chờ thời, để chịu đựng thêm nhiều năm nữa bạo quyền độc đảng, tà quyền tham quan, ma quyền tham nhũng, để lãnh đạo của ĐCSVN rảnh tay mà độc quyền buôn dân bán nước.

Những kẻ khuyên tôi kiểu vô vi này, tôi thấy họ cố tình hay vô ý đã rơi vào luận thuyết của tôi: vô sản-vụ lợi trong cộng sản-tư lợi. Vì tôi thấy rất rõ là họ vỗ ngực là vô sản nhưng trong nhà của họ có con hầu, thằng tớ phục vụ cho họ; họ sống trong “ngập sản” chớ họ không vô sản đâu. Nếu họ không vụ lợi qua tham nhũng thì họ cũng tư lợi qua bổng lộc của chế độ đảng trị hiện nay ban bố cho họ, đang “vất thẩy” cho họ những “móc mưa”, để họ hãnh diện trong ảo vọng là được đứng cùng phía với giai cấp thống trị, mà không phải là nạn nhân bị trị như dân chúng, dân đen, dân oan.

Tôi xếp họ vào khu cộng sản-tư lợi, vì họ không hề cộng sản bằng kiến thức hoặc bằng thâm tâm, họ chỉ “mượn hoa cúng Phật”, mà tổ tiên ta nói huỵch toẹt ra là: “mượn đầu heo nấu cháo”. Tức là họ mượn danh nghĩa cộng sản nhưng họ từ chối đối thoại với tôi về chủ thuyết cộng sản, để làm rõ việc “so ra mới biết ngắn dài” về kiến thức của họ trên chủ nghĩa này.

Họ chỉ mượn tổ chức công an trị kiểu chuyên chính đảng trị để cai trị Việt tộc, chớ họ không hề có tri thức gì nhiều về chủ thuyết này, họ chỉ “mượn gió để bẻ măng”, để tạo ra bất công “cốc mò, cò ăn”, rồi dựng nên bất bình đẳng “kẻ ăn ốc, người đổ vỏ” để trục lợi cho tư lợi của họ. Họ ăn hiếp đồng bào mình, nhưng khi gặp các lãnh đạo của các quốc gia giầu mạnh phương Tây thì họ cúi đầu-khoanh tay trong hèn thế-nhục vị để mượn tiền, để xin viện trợ bạn à.

– Nên tôi thấy câu “hữu dũng vô mưu”, dùng để trách từ bài tới sách của tôi rất: vô duyên vì nó vô hậu, những ai đã nhận bổng lộc của tà quyền vì họ chỉ “nằm chờ sung rụng”, rồi giả vờ làm kẻ chờ thời. Tôi xa lạ với loại người này, tôi cũng không phải là anh hùng gì cả, tôi suốt đời chỉ muốn làm công dân đòi hỏi cho bằng được công bằng, bằng chính công tâm của mình, từ đó dùng công pháp mà thực thi công luật, nên trong câu chuyện của chúng ta bao năm qua, tôi luôn khẳng định là: “tôi đứng về phía nước mắt”. Tức là tôi đứng về phía nước mắt của mọi nạn nhân trong mọi chế độ.

Cụ thể là, nếu có một cuộc vật đổi sao dời nào đó mà một sớm một chiều biến bạn thành nạn nhân của một bạo quyền mới, thì tức khắc tôi sẽ đứng về phía nước mắt của bạn, để song hành cùng bạn mà dẹp tà quyền mới này. Bạn ơi, danh chính ngôn thuận làm nên nhân dạng đường đường chính chính để nhân phẩm nói lên nhân lý của chuyện”có (sự) thực mới vực được đạo” bạn à!

6. Bạn lại sa đà vào chuyện: “Vì anh gửi nên tôi cũng đọc mấy bài liên quan đến Mẹ Nấm. May quá là đã hơn 3 tháng trôi qua từ khi cô ấy sang Mỹ, và chắc bây giờ cô ấy đã vỡ lẽ ra nhiều điều. Tôi nghĩ cô ấy sẽ rất khó sống ở ‘xứ sở của tự do’ ấy. Chưa biết phải gồng mình về chuyện cơm áo, gạo tiền thế nào, riêng việc bị những người ‘đồng chí hướng’, ‘cùng hội cùng thuyền’ nói xấu, lăng mạ, trách cứ cũng đã đủ phiền lòng rồi. Mà sao đều là những tù nhân lương tâm, ‘chống cộng’ sao họ lại quay ra đấu đá, phỉ báng, phản bội nhau một cách thô bỉ như vậy, tôi không hiểu?! (như Tạ Phong Tần, Điếu Cày, Ngô Kỷ… rồi Lê Thu Hà và Nguyễn Văn Đài…)”.

Trong mọi cộng đồng, trong nước cùng như ngoài nước, luôn có các lực lượng cực đoan được kích thích bởi các thành phần quá khích, lấy khủng bố bằng vu cáo làm nên hành động xấu, tồi, tục, dở cho tập thể của họ, nhiều lúc tới từ các ý đồ thâm, độc, ác, hiểm của các lãnh tụ trong các thiểu số này. Vì họ thực sự là thiểu số, nếu một cộng đồng hải ngoại biết tôn vinh nhân quyền, biết cổ vũ cho tự do, lại còn biết trân quý dân chủ, thì các bọn quá khích, các phái cực đoan tuổi thọ sẽ “yểu” đi.

– Đa số cộng đồng người Việt hải ngoại đau đáu với đồng bào trong nước trước họa nội xâm bạo quyền tham nhũng song hành cùng hoạ Tàu tặc ngoại xâm, đồng bào hải ngoại trằn trọc với bao vấn nạn đang tới trong nhân kiếp của Việt tộc, họ đâu dễ dàng bị thao túng, bị giật dây bởi các lực lượng xấu này. Nói gần nói xa không qua nói thật: hằng bao nhiêu tỷ đô la hằng năm mà Việt kiều gởi về đất nước, đã và đang vừa nuôi cán cân kinh tế quốc nội, lại vừa vô tình nuôi chế độ bạo quyền độc đảng hiện nay, đây mới chính là bi kịch của Việt tộc.

– Riêng các tù nhân lương tâm, thì bạn đã biết thâm kiến của tôi rồi, tôi quý trọng họ bởi chữ lương tâm, vì họ có lương tri nên họ mới dấn thân, nên mới trao tặng cuộc đời của họ cho dân tộc, cho đất nước. Còn chuyện giữa họ có chia rẽ, có xung đột với nhau thì đây là chuyện rất người, “rất Việt Nam”, khi họ chưa nhận ra trọn vẹn nhân vị của họ. Vì nếu họ thật sự lương thiện thì họ sẽ nhận lại lương tri của họ, để giữ vững lương tâm vì dân, vì nước của họ. Còn họ sa đà vào chuyện lạc lương tâm, mất lương tri, vì thiếu lương thiện thì họ đã tự đánh mất danh nghĩa tù nhân lương tâm của họ rồi.

7.- Bạn tiếp tục giảng cho tôi: ”Riêng ở mảng Linh luận, vì tên chủ đề là Linh luận, nên cái gì anh cũng quy về “tâm linh”, song thực ra nhiều chỗ theo nghĩa tiếng Việt phải là “tâm hồn”. Người ta sẽ nói cô ấy/anh ấy có một tâm hồn đẹp, không thể là tâm linh đẹp”. Vì quý bạn nên tôi gởi cho bạn vài bài đọc trước, còn bản thảo Linh Luận, có tiểu tựa là Chiều sâu tâm linh Việt tộc, có hơn 100 bài, với hơn 100 chỉ báo để dựng lên hơn 100 định nghĩa về tâm linh, song hành cùng 100 tác giả, tư tưởng gia, lý thuyết gia… để có hơn 100 kinh nghiệm về tâm linh, không liên quan gì tới mê trận của mê tín, và mê lộ của tín ngưỡng hoang tưởng. Trong cấu trúc định luận làm nên kiến trúc định đề cho bản thảo về tâm linh, tôi không hề dùng cụm từ tâm linh đẹp, mà chỉ sử dụng chiều sâu, chiều cao của cõi tâm linh qua các giá trị tâm linh.

Bạn đừng “lo ra” nhé, tôi sẽ gởi trọn vẹn bản thảo này tới bạn; nhưng trước mắt, tôi xin làm rõ câu chuyện của bạn: “Người ta sẽ nói cô ấy/anh ấy có một tâm hồn đẹp, không thể là tâm linh đẹp”, thưa bạn có tâm hồn đẹp chưa chắc có nhân từ, nhân tâm, nhân nghĩa trong đối nhân xử thế làm nên nhân bản, nhân văn, lại còn biết dựa lên nhân tri, nhân trí, để giữ nhân lý, nhân tính, để tìm ra nhân đạo để dựng lên cõi tâm linh bạn à. Ngược với tâm hồn đẹp theo cách hiểu của bạn, bản thảo tâm linh của tôi phải nhận cho đủ để trao cho trọn tất cả hệ nhân (nhân từ, nhân tâm, nhân nghĩa, nhân bản, nhân văn, nhân tri, nhân trí nhân lý, nhân tính, nhân đạo).

8. Trước khi dứt thư, bạn dạy thêm cho tôi: “Anh cũng nên thận trọng những người trong nước khó chấp nhận chuyện lỗi chính tả…”. Không biết người trong nước kiểu bạn đưa ra là loại người nào? Tôi xin chỉ đưa ra ba lập luận:

* Chuyện lỗi chính tả là chuyện Việt kiều phải chăm lo hằng ngày, tôi đọc và sửa nhưng không đăng tức khắc mà chờ các bạn trong các nhà xuất bản, trong các ban biên tập chỉnh sửa thêm, thật kỹ lưỡng trước khi đăng, đây là lòng kính trọng của tác giả đối với độc giả, mà chúng tôi phải tinh chuyên hằng ngày[2].

* Chuyện lỗi chính tả nên đặt vào bối cảnh của những Việt kiều xa quê hương, xa tiếng Việt[3], hàng ngày phải vật vã bằng ngoại ngữ cho chuyện giá áo, túi cơm; bạn ơi chuyện chén cơm manh áo chưa xong mà vẫn ngồi cặm cụi viết tiếng mẹ đẻ thân thương với nhiều lỗi chính tả, thì đây là hình ảnh đẹp lắm bạn ạ!

Tôi đi lưu vong cả nửa thế kỷ, tôi rất tâm giao, đắc khí với một thi sĩ vĩnh viễn mất quê hương, đó là Celan, khi “bị” người xa lạ hỏi: “Khi ông mất quê hương cha sinh mẹ đẻ rồi, bây giờ thì quê hương của ông là đâu?”, Celan trả lời mà tôi rơi nước mắt: ”Bạn ơi, quê hương tôi chính là tiếng mẹ đẻ của tôi đó, tôi không bao giờ lưu vong, tôi không bao giờ thấy lạc lõng trong tiếng mẹ đẻ của tôi”. Hôm đó, tôi “mít ướt” quá, vừa khóc, vừa nhớ sư phụ của mình là nhạc sĩ Phạm Duy: “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời người ơi!”.

* Chuyện lỗi chính tả trong “dọa cảnh” của bạn là: những người trong nước khó chấp nhận chuyện lỗi chính tả, nếu tôi rơi nước mắt vì câu trả lời của Celan, thì tôi thấy rất “mắc cười”“mắc cở” cho những người trong nước khó chấp nhận chuyện lỗi chính tả. Tôi thấy họ quây quần trong “ao làng” để tra lỗi chính tả, mà ông bà ta gọi là đám “ếch ngồi đáy giếng” chỉ truy, tra, xét, xử, lỗi chính tả mà họ không để thì giờ đi học ngoại ngữ. Tôi “van xin” bạn gặp những người trong nước khó chấp nhận chuyện lỗi chính tả này, mà khuyên họ nên khoan dung để sống trong khoan hồng với chữ nghĩa, bằng cách gởi tới họ câu dặn dò của thi sĩ Goethe: “Bạn không thể nào yêu thương sâu xa tiếng mẹ đẻ của bạn được, nếu bạn không biết thêm ít nhất một ngoại ngữ!”. Bạn thấy câu này hay không? Tôi thấy nó tuyệt đẹp!

Kính thư trong bằng hữu.

____

[1] Facebook VÙNG KHẢ LUẬN (trang thầy Khóa)

TRỰC LUẬN (l’argumentation directe)

XÃ LUẬN (l’argumentation sociétale)

OAN LUẬN (l’argumentation contre injustice)

[2] Facebook.com: VÙNG KHẢ LUẬN (trang thầy Khóa), tôi có phân tích kinh nghiệm này trong:

NGHỆ LUẬN (l’argumentation artistique)

THI LUẬN (l’argumentation poétique)

TÌNH LUẬN (l’argumentation sentimentale)

VĂN LUẬN (l’argumentation littéraire).

[3] www.facebook.com: VÙNG KHẢ LUẬN (trang thầy Khóa), tôi có phân tích hiện tương này trong:

KHOA HỌC LUẬN (l’argumentation épistémologique)
LÝ THUYẾT LUẬN (l’argumentation théorique)
PHƯƠNG PHÁP LUẬN (l’argumentation méthodologique).

___

Lê Hữu Khóa: Giáo sư Đại học Lille* Giám đốc Anthropol-Asie*Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á* Cố vấn Chương trình chống Kỳ thị của UNESCO – Liên Hiệp Quốc * Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris.*Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á* Hội viên danh dự nhóm Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới.

Các bài của giáo sư LÊ HỮU KHOÁ trên Tiếng Dân đã được ANTHRPOL-ASIE xuất bản và các bạn đọc có thể chuyển tải trực tiếp hai tác phẩm Trực Luận (l’argumentation directe), Xã Luận (l’argumentation sociétale), qua Facebook Vùng Khả Luận (trang thầy Khóa).

Mời đọc lại các bài cùng tác giả tại đây.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Muốn biết chính kiến, lập trường của giáo sư Lê Hữu Khoá Khoá thuộc về “phe” nào, chỉ cần đi tìm những gì đối phương của ông nói xấu về ông là biết. Như “Devil’s advocate” vậy. Đừng nghe những gì bạn bè, đồng đảng của ông ca tụng ông.
    Nực cười. Tôi thấy báo đảng đả kích ông thậm tệ, nhưng chẳng nêu được luận cứ nào chứng minh được rằng giáo sư Khoá hoạt động có hại cho nhân dân, đất nước Việt Nam. Chỉ có mỗi bàn bản đả kích chụp mũ “kinh điển”, chung chung mà những nhà hoạt động nhân quyền nào ở VN cũng đều nghe thuộc lòng:
    ” Lẽ ra, với các vị trí của mình, Lê Hữu Khóa nên làm tốt vai trò cầu nối hợp tác hữu nghị giữa Pháp và các nước trên thế giới với Việt Nam. Nhưng ngược lại, Lê Hữu Khóa đã vào hùa, nhập bọn với những kẻ phản động đang sống lưu vong ở nước ngoài, quay lưng với đất mẹ, viết bài tung tin xuyên tạc, quy chụp đầy lệch lạc về tình hình đất nước Việt Nam.”(hết trích, bài “Bộ mặt thật của GS Lê Hữu Khóa”)

    Tóm lại, giáo sư Khoá chính là một thành phần trí thức đúng nghĩa của VN, không giống như hạng trí ngủ đang khom lưng cúi đầu làm bút nô, vì chút lợi nhuận cỏn con mà tiếp tay phục vụ chế độ phi nhân bản, theo tinh thần nghị quyết 36. Chỉ có điều là, viết lách theo bài bản đó thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ, vì đâu ai ngu mà tin rằng nhà nước cộng sản ở VN hiện nay thật tâm lắng nghe trí thức góp ý?
    Tóm lại, hãy chuyền tay nhau những bài viết đầy tâm huyết của ông.
    “Đừng sợ những gì cộng sản làm
    Hãy làm những gì cộng sản sợ.”

  2. Theo tôi thì người bạn của Gs.LHK.có thể là dư luận viên cao cấp đang
    có nhiệm vụ TRÍ VẬN vì VC.rất sợ những nhà trí thức chân chính,do đó
    chúng ra sức lôi kéo thuyết phục,kể cả mua chuộc nhưng nếu từ chối
    không theo thì khủng bố nên ai hèn nhát cũng phải sợ chúng.
    Dù cư ngụ và dạy đại học ở Pháp lâu năm nhưng gs.nghị luận bằng tiếng
    Việt vào hạng thưọng thừa,thích hợp với việc khai dân trí.
    Tưởng cũng cần nhắc lại là đại đa số khoa bảng ở Pháp đều “hăm hở” làm
    đầy tớ cho CsVN.sau khi thành đảng viên CS.Pháp.Chỉ có những trí thức
    thực thụ có bản lĩnh như gs.thì mới không a dua theo VC.
    Đó là những sĩ phu hay kẻ sỹ “phú qúy bất năng dâm,bần tiện bất năng di,
    uy vũ bất năng khuất”.

  3. Chừng mực trong nhân tâm, lóe sáng trong nhân lý, bùng nổ trong nhân trí là những phẩm cách để thuyết phục và dẫn dắt số đông, cho dù (trong đó) vẫn còn khá nhiều những kẻ tăm tối.

    ”Bạn ơi, quê hương tôi chính là tiếng mẹ đẻ của tôi đó, tôi không bao giờ lưu vong, tôi không bao giờ thấy lạc lõng trong tiếng mẹ đẻ của tôi”.

    Bằng tiếng mẹ đẻ, tiêng Việt của mình, GS Khóa đã cho ra một loạt bài thức tỉnh hồn cốt Việt, tất nhiên trên con đường (đi đến) tự do, công bằng, bác ái sẽ không ít chó (sủa), nhưng đoàn người (Việt) vẫn cứ đi!

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây