Mô hình quốc gia liên bang: một quốc gia hai chế độ

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Trương Nhân Tuấn

27-10-2017

Việt Nam hiện nay đang đối mặt trước nhiều vấn đề nan giải: đối nội thì phát triển kinh tế ì ạch, nạn tham nhũng tràn lan ở mọi cấp đảng và chính quyền, xã hội bất an dưới thì trộm cướp, trên thì lạm dụng quyền lực, mọi mặt văn hóa, giáo dục, an sinh xã hội… đều tồi tàn, hạ tầng cơ sở yếu kém, tài nguyên dầu khí đã khai thác cạn kiệt trong khi nợ công ngày càng tăng cao, (lợi tức quốc dân sẽ không đủ để trả nợ)… Đối ngoại thì kém cõi trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông, thứ bậc uy tín quốc gia mỗi ngày mỗi suy giảm…

Nhưng điều nan giải có thể đưa đến quốc gia phân liệt là nạn kỳ thị vùng miền. Lãnh đạo miền Bắc, vốn là “bên thắng cuộc” trong cuộc chiến 75, trong suốt hơn 40 năm độc quyền lãnh đạo, đã liên tục áp dụng những chính sách bất bình đẳng đối với dân chúng miền Nam. Trong một thời gian (rất) dài, trẻ em sinh trưởng ở miền Nam bị hạn chế trong việc học. Chính sách “tờ khai lý lịch” là rào cản khiến những đứa trẻ xuất thân từ thành phần “ngụy” không thể bước chân qua ngưỡng cửa đại học.

Đồng bằng sông Cửu Long được mệnh danh “vùng trũng giáo dục”. Nhà thương, trường học, đường xá, cầu cống, điện nước… tức cơ sở hạ tầng cần thiết để miền Nam phát triển, không được nhà nước quan tâm. Dầu khí khai thác (các mỏ ở miền Nam) tính sơ cũng phải cả chục ngàn tỉ đô la mà ở miền Nam không có cây số nào đường xa lộ. Chỉ một đoạn đường được xây dựng chắp vá ngắn đi tắt qua Cai Lậy thì đặt trạm thâu tiền. Sản lượng miền Nam về lúa gạo đứng đầu thế giới nhưng nông dân VN vẫn là những người vô sản chân chính (vì đất đai do nhà nước quản lý), nghèo cùng cực đến đỗi không đủ gạo mà ăn. Bao nhiêu của cải làm ra đều đưa về miền Bắc. Một thí dụ mỗi năm Sài gòn phải “tiếp máu” cho Hà Nội (tức trung ương) 82% của cải làm ra, chỉ được giữ lại 18% cho phát triển thành phố.

Về mặt lãnh đạo quốc gia, luật “bất thành văn” (của ông Trọng đặt ra), chỉ có “Bắc kỳ biết lý luận” mới được làm tổng bí thư. Luật này đã có từ lâu nhưng ông Trọng là người biểu lộ đầu tiên. Tức là, dưới một cái nhìn thực tế, miền Nam đang bị miền Bắc đô hộ. Điều tệ hại là sự “đô hộ” của miền Bắc còn khắc khe nhiều lần hơn thời Pháp thuộc.

Đứng trước những mâu thuẫn trầm trọng về nội bộ, gây ra do “bên thắng cuộc” Bắc kỳ, giải pháp nào để VN không bị tụt hậu do lãnh đạo vừa tham nhũng vừa bất tài, không bị phân liệt vì nạn kỳ thị vùng miền?

Rừng đã hết và biển đã chết. Các mỏ dầu cũng cạn kiệt. Tài nguyên bây giờ chỉ còn mồ hôi, sức lao động của con người. Mà giá trị kinh tế của con người VN chỉ ngang hàng với “lao động thô sơ”, vì con người VN không được giáo dục đến nơi đến chốn các kỹ năng về trí tuệ.

Theo tôi, trí thức VN cần phải can đảm nhìn vào sự thật để thấy VN đang bị đe dọa vừa tụt hậu, vừa phân liệt. Vì vậy giải pháp phân chia VN thành hai miền Nam và Bắc, hai miền hai chế độ. Quốc gia Việt Nam trở thành Cộng hòa liên bang Việt Nam với hai tiểu bang Nam Việt và Bắc Việt.

Điều này hoàn toàn phù hợp với công pháp quốc tế, vì nó đặt nền tảng trên các hiệp định khai sinh quốc gia Việt Nam, đó là hiệp định Genève 1954 và Hiệp định Paris 1973.

Hai hiệp định khẳng định Việt Nam là một quốc gia “độc lập, có chủ quyền, lãnh thổ bất khả phân, thống nhứt ba miền bắc, trung, nam”. Hiệp định Paris 1973 qui định, mỗi miền có “quyền lựa chọn chế độ chính trị thích hợp” (tức quyền dân tộc tự quyết).

Quốc gia liên bang (như Mỹ, Đức…) là “quốc gia độc lập có chủ quyền, thống nhứt các miền”. Một quốc gia hai chế độ cũng là việc thường thấy, như TQ với lục địa và Đài Loan, Hồng Kông…

Điều này được thực hiện thì vấn đề tranh chấp Biển Đông sẽ được “đơn giản” hóa. Hoàng Sa và Trường Sa thuộc VN, trước 75 do miền Nam (VNCH) quản lý, có đầy đủ bằng chứng chủ quyền, lịch sử và pháp lý, thì bây giờ tiếp tục do “tiểu bang Nam Việt quản lý”, với những bằng chứng pháp lý và lịch sử có giá trị không thay đổi. Công hàm 1958 của Phạm văn Đồng cùng những bằng chứng pháp lý và lịch sử khác, khẳng định HS và TS thuộc TQ, tự động sẽ vô hiệu hóa.

Điều này được thực hiện, dân chúng hai miền tranh đua với nhau để phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, tổ chức xã hội v.v… Miển Bắc, nếu thích, cứ tiếp tục xây dựng xã hội chủ nghĩa theo mô hình Mác Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, cũng như tiếp tục xây dựng “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”. Miền Nam thì đơn giản, chỉ cần xây dựng “quốc gia dân chủ pháp trị” và kinh tế tự do theo qui luật kinh tế thị trường.

Lãnh đạo miền nào sẽ do dân miền đó bầu lên. Tổng thống (hay chủ tịch) liên bang sẽ luân phiên, theo nhiệm kỳ định trước.

Điều này xảy ra, có lợi là toàn dân VN. Tất cả các “vấn nạn khó khăn” đều được đơn giản hóa. Phía bất lợi là đảng CSVN.

Các vụ kỳ thị vùng miền, chia để trị, gây mâu thuẫn để dễ cai trị… xưa nay là thủ thuật của đảng CSVN. Ông Trọng khi nói “Tổng bí thư phải do Bắc kỳ biết lý luận phụ trách” là có lý do. Vì vậy bất cứ đề nghị nào, cho dầu có hay cách mấy, làm lợi cho đất nước, cho dân tộc cách mấy, nếu nó có hại cho đảng thì đề nghị này trở thành “phản động”. Ý kiến này rồi cũng sẽ vậy.

(Ý kiến này là “nho còn xanh”, lẽ ra không nên nói trong lúc này. Nhưng vì thấy nhiều chính trị gia tâm thần tự phong tổng thống, có tham vọng phục hoạt VNCH, hoặc những người vĩ cuồng, người dốt nhưng nhiều tham vọng chính trị… E rằng dân mình trên facebook nhiều người bị mắc bẫy. Bất đắc dĩ phải đưa ra như một “đề nghị”).

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Ý kiến của tác giả Trương Nhân Tuấn nghe như một đốm lửa cố loé lên trong tuyệt vọng cùng quẫn. Tôi nghĩ hẳn đó cũng là ước vọng thầm kín của nhiều người yêu tự do chân lý hiện nay nhưng chưa biết phải làm gì để gạt bỏ cái bóng tối oan nghiệt của chế độ cs đang trùm lợp trên khắp đất nước. Và tôi có thể biết trước nếu có phải đến một ngày như thế, người dân VN có bao nhiêu người “đăng ký” làm công dân ở miền nào rồi! Nhưng thà như thế để chúng tôi không còn phải mãi kéo dài ảnh tượng “những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
    Nhưng thấy nói ông gợi ý cho “trí thức” mà rét run. Trí thức kiểu như Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đắc Xuân, anh em nhà Hoàng Phủ, Tôn Nữ Thị Ninh, Nguyễn Thị Bình, giáo sư Tương Lai… hay những trí thức tốt nghiệp cùng trường với tổng bí thư nhà mình thì thà đi du lịch sang nước khác rồi trốn ở lại làm thân tha phương cầu thực còn sướng hơn là làm công dân trong một nước có những tư tưởng (và tư cách) như thế trong guồng máy chỉ đạo !
    GDUCS

  2. Bàn thêm cho vui: miền bắc được quyền cấm dân miền nam (ngoài việc du lịch và thăm thân nhân) không được ra bắc làm ăn sinh sống để đỡ bị “ô nhiễm”, ngược lại miền nam xả cảng ai muốn đến sống cũng được, kể cả người ngoại quốc (chấp cả tàu khựa luôn!). Tạm chia tay 15 năm (Trọng lú đã xanh cỏ) sau đó sẽ biết đá biết vàng!

  3. Tôi xin chân thành cảm ơn FB Trương nhân Tuấn đả dám đưa ra một bài viết rất hay như trên ! đó cũng là lý do tại sao 42 năm 2 miền nam bắc thống nhất tôi không một lần ra thăm quê cha đất tổ ,vì thật sự ra là quá sợ những người anh em miền bắc có lý luận ! sau 1975 ,họ ra vào nhận bà con anh em ,và cũng nhận xe ,đài ,đồng hồ ,đến khi không còn gì để cho thì không thấy khúc ruột miền bắc ghé thăm cho đến ngay cả khi bố tôi mất ,tôi đả thấy tình nghỉa ruột thịt là như thế nào ( tôi không dám quơ đủa cả nắm ) ngay cả nhửng người gọi là ruột thịt khi vào Saigon định cư tại quận 5 họ cũng giấu không cho chúng tôi biết là họ đả vào Nam mua nhà và sinh sống ( vì trước đây ông ấy làm đến chức kha khá là vụ trưởng vụ tổ chức bộ …….nghiệp ) ,họ sợ mình nhận vơ bà con làm phiền họ như khi mới giải phóng chăng ! chọn cái vĩ tuyến 17 như trước 1975 là number one

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây