Tham vọng quyền lực

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Luân Lê

19-10-2017

Các lãnh tụ độc tài trên thế giới: Fidel Castro, Joseph Stalin, Adolf Hitler, Kim Jong-un, Kim Jong-il, Kim Il-sung, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình, Giang Trạch Dân, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình. Nguồn: internet

Chỉ có những nước cộng sản hoặc độc tài mới sản sinh ra những con người ham hố quyền lực đến mụ mị đầu óc và cương quyết bám trụ đến cùng như một lẽ sống cũng như niềm tự hào về bản thân họ, nơi phô bày những gì có thể thuộc về chính họ.

Cuba có Fidel cầm quyền đến 50 năm và chỉ sau khi quá già yếu mới truyền lại nó cho em trai mình tại vị. Bỏ lại sau lưng là một đất nước cằn cỗi, già nua, nghèo nàn và lạc hậu.

Bắc Hàn, Kim Nhật Thành cầm quyền đến hết đời (22 năm trị vì) rồi sau đó mới cho con trai mình kế tục, Kim Jong Il – nắm quyền 15 năm, và nay đến lượt cháu nội ông ta, Kim Jong Un. Và đất nước này thực sự đến nay cũng chỉ có dòng họ Kim như là một dòng họ với vai trò vua chúa, đứng trên tất cả mọi luật lệ và những giá trị cơ bản thông thường thuộc về nhân dân một quốc gia. Đất nước rơi vào nghèo đói, kỳ lạ và người dân như đang sống trường kỳ trong một địa ngục ngay trên mặt đất.

Trung Quốc, thời kỳ Mao Trạch Đông là thời kỳ đỉnh cao nhất của quyền lực cộng sản, ông ta đã phá phách Trung Quốc đến mức kinh hoàng, từ cuộc cách mạng Đại nhảy vọt khiến khoảng 60 triệu người chết. Sau đó là thời kỳ cải cách văn hoá với Phá tứ cựu, giết hết các nhân sỹ, trí thức và xoá sổ nền văn hoá của Trung Hoa để tạo ra một thời kỳ văn hoá mang bản sắc riêng của cộng sản. Và ông ta đã giết cả Bành Đức Hoài, vị thống soái thân cận của chính Mao, cùng với Lâm Bưu, những người đánh Mỹ trong cuộc chiến Triều Tiên giữa thế kỷ trước. Kế nhiệm ngôi vương đảng cộng sản này là Đặng Tiểu Bình, một kẻ khát máu khác với hàng loạt các cuộc tàn sát đồng loại như Thiên An Môn, tiếp đến là Giang Trạch Dân với cướp mổ nội tạng học viên Pháp Luân Công. Nay là Tập Cận Bình với một tư tưởng mới mà ông ta muốn xoá bỏ hình tượng cũng như sự ảnh hưởng của Mao trên chính trường nước này.

Nga Xô, với kẻ độc tài khát máu như Stalin, người đã ra lệnh thảm sát hơn hai vạn người Ba Lan ở rừng Katyn. Hắn cũng đã tìm cách loại bỏ và cầm tù đại tướng, nguyên soái Zhukov, người có công chính đánh bại phát xít Đức dưới thời Hitler, và sau này ông được mệnh danh là vị anh hùng dân tộc của nước Nga. Stalin cũng chỉ là kẻ khát máu khác kế thừa Lenin với ngôi vị kẻ đứng đầu đảng cộng sản. Dưới thời của Lenin thì số mạng người bị giết cũng lên đến hàng triệu người, nhưng ít hơn hẳn thời của Stalin với hàng chục triệu người, chỉ sau Mao Trạch Đông về sự man rợ và số người chết dưới bàn tay kẻ độc tài này.

Saddam Hudsein, một kẻ độc tài chuyên quyền nắm giữ vị trí tổng thống suốt hơn 20 năm và đưa Iraq vào những cuộc chiến liên miên, người dân đói khổ và hàng ngày chịu sự khủng bố, đàn áp từ chính chính quyền nước này. Bên cạnh đó là kẻ độc tài khác đã bị chính những người dân quốc gia đó nổi dậy và giết chết bên cạnh một ống cống nước thải, Gaddafi, kẻ đã nắm quyền tới bốn thập kỷ trường kỳ và sau đó bị toà án quốc tế xét xử với nhiều tội danh, trong đó có tội chống lại loài người. Gaddafi cũng là một con người rất sùng bái chủ nghĩa xã hội, nên ông ta đã tạo ra một chủ nghĩa mới là chủ nghĩa xã hội Hồi giáo với triết lý riêng của mình.

Myanmar, là một đất nước bị cùm kẹp bởi chế độ độc tài quân sự, với việc bộ máy của chính quyền gồm chủ yếu những cán sự nòng cốt trong lực lượng vũ trang và đại diện là ông Thein Sein nắm giữ quyền lực tới hơn 50 năm, bất chấp sự phản kháng của các tầng lớp nhân dân, họ đã đàn áp không thương tiếc trong suốt nhiều năm ròng, mà mới đây quốc gia này mới thực sự thấy được ánh bình minh đầu tiên của thời kỳ dân chủ, đa nguyên, đại diện là nữ lãnh tụ Aung San Suu Kyi.

Ở một xứ xa xôi khác là Mỹ La tinh, đất nước xinh đẹp Venezuela cũng rơi vào cảnh tương tự khi Hugo Chavez nắm quyền tới 20 năm và đưa đất nước này rơi vào khủng hoảng kinh tế cũng như quyền lực chính trị trầm trọng chưa từng có trong lịch sử. Nhà nước đối mặt với những cuộc biểu tình lớn diễn ra hàng ngày vì tình trạng không có lương thực, người dân yêu cầu chính phủ của Maduro trao trả lại quyền lực và thiết lập một chính phủ mới để cai quản đất nước. Và đó là nguyên nhân của các cuộc xung đột hiện tại trên quốc gia dầu mỏ này. Đảng quốc gia Xã hội chủ nghĩa chính là đảng cầm quyền suốt hơn 20 năm qua mà không có bất kỳ sự thay đổi nào trong hai thập kỷ đó.

Thời Hitler, một kẻ phát xít xuất thân từ Đảng công nhân Đức quốc gia Xã hội chủ nghĩa (gọi tắt là Đảng Quốc xã). Tên trùm phát xít này đã giết hơn 2 triệu người và gieo rắc chiến tranh huỷ hoại trên khắp thế giới, hắn nắm quyền chính thức với chức Quốc trưởng từ 1934 đến 1945. Hắn ta muốn đứng trên vị trí bá chủ thế giới và tạo ra một thế giới của riêng người phát xít thượng đẳng.

Nhìn lại toàn cảnh và diễn tiến lịch sử trong một thế kỷ, ta có thể thấy rõ rằng, chế độ độc tài mới sản sinh ra những con người thèm khát quyền lực và bằng mọi phương cách, dù tàn ác và dã man nhất, để leo lên và bám trụ lại vị trí đỉnh cao nhất của quyền lực để tạo ra một dấu ấn hay là một di sản nào đó cho mình trong những lời tụng ca của những kẻ bên dưới mình, bất chấp thân phận và những tiếng nói của nhân dân trong lòng quốc gia đó.

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. Myanmar, Tướng Aung San cha của bà Aung San Suu Kyi là người sáng lập ra đảng Cộng sản Miến . Sau đó ông từ bỏ lý tưởng Cộng Sản & đảng của mình, điều đình để Anh trả lại độc lập không đổ máu . Đảng Cộng Sản Miến cũ của ông ám sát ông & làm đảo chánh, lên nắm chính quyền cho tới gần đây với Thein Sein rời chức vụ lãnh đạo .

    Việt Nam ta thì không cả Cộng Sản lẫn không độc tài nếu nghe theo lời mấy vị trí thức đáng kinh, lộn, kính, aka các “trí thức lớn Cộng Sản”. Nhớ nhá, họ tự hào là Cộng Sản chân chính nhưng Việt Nam hổng phải là Cộng Sản; Họ vẫn viết Trung Cộng nhưng Việt Nam thì … vẫn là Việt Nam .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây